Chương 25

“Giặc cỏ thường giả làm thương nhân trên đường cướp bóc. Bọn chúng đông người, chúng tôi không dám đối đầu trực diện, để bảo toàn tính mạng chỉ đành giao đồ nghề cho bọn chúng. Bọn giặc cỏ này thật sự không ra gì, đốt nhà gϊếŧ người, cướp bóc hãʍ Ꮒϊếp, không việc ác nào không làm.”

“Chúng tôi đi đường thấy không ít, những người chạy nạn đến huyện Hà Cừ phần lớn là do làng bị đốt phá, không còn đường nào khác mới phải bỏ quê hương mà đi. Quan phủ cũng không quản. Nghe nói quân đội Bắc Cảnh do Cửu vương gia trấn giữ, giặc cỏ đã bắt nạt đến tận cửa nhà chúng ta rồi, cũng không thấy vị Cửu vương gia này..." Mấy chữ cuối cùng Trình Bá không dám nói ra, sợ họa từ miệng mà ra.

Những người nghe cũng thấy bất an. Triều đình quan phủ chính là trời, làm sao có thể tùy tiện bàn luận. Nhưng điều khiến người ta bất an hơn chính là tình trạng hỗn loạn ngày càng nghiêm trọng ở biên giới.

"Các người nói xem, có khi nào lại xảy ra chiến tranh nữa không..."

Những người lớn tuổi đều đã trải qua chiến loạn, nghe thấy câu này liền sợ hãi run rẩy. Ngay cả những đứa trẻ thường ngày thích vây quanh lò sưởi ríu rít cũng co rúm bên cạnh người lớn không dám hó hé tiếng nào. Chỉ có dì Liêu nắm chặt ná cao su trong tay, trừng to hai mắt.

Trong không gian yên tĩnh chỉ có tiếng thở dài và tiếng than thở cùng với tiếng than cháy, Ngu Quy Vãn một mình dựa vào lò sưởi bóc hạt dẻ ăn. Cái cây lớn bị chặt hôm nay có tổ sóc, bên trong toàn là hạt dẻ, quả phỉ và hạt thông mà sóc tích trữ để ăn qua mùa đông, đều bị nàng bỏ vào túi mang về nướng hết.

“Sư phụ.” A Cô Lẹo lại gần, nhỏ giọng nói: “Nếu quân Đông Liêu thật sự đánh tới, người của chúng ta ít như vậy, làm sao thắng được ạ?”

Ta đặt một quả phỉ lên giường đất, giơ nắm đấm lên, bịch ——

Vỏ quả vỡ tan tành, ta nhặt lấy phần nhân màu trắng sữa bỏ vào miệng: “Gϊếŧ kẻ cầm đầu.”

Khi làn sóng thây ma vây hãm căn cứ, chỉ cần tiêu diệt được con thây ma chúa, những con còn lại sẽ tan tác như cát bụi. Đây gọi là bắt giặc phải bắt vua, vẫn là phương pháp mà lão học cứu trong căn cứ dạy ta. Nếu bên ngoài địch như tường đồng vách sắt không thể công phá, vậy thì lẻn vào bên trong rồi gϊếŧ ra.

Ấu Nhi ngồi ở đầu giường nghe hồi lâu, ánh mắt chớp động. Nếu thật sự dễ dàng như nàng nói thì tốt rồi.

Ta vẫn để tâm đến chuyện có khả năng sẽ xảy ra chiến tranh, hôm sau liền đi tới huyện thành dò la tin tức. Trình bá tự mình xin đi theo. Đến cổng thành mới phát hiện ra số lượng nạn dân còn nhiều hơn trước.

Quân Đông Liêu đã rục rịch, Thứ Châu không thể nội loạn. Quan phủ biết sự tình nghiêm trọng, nên tăng cường thêm người đến cổng thành duy trì trật tự. Quan binh quát mắng cảnh cáo nạn dân không được gây rối, kẻ nào dám cầm đầu làm loạn, nhất luật xử theo tội phản nghịch.

Trình bá đến chỗ lều cỏ bố trí cho nạn dân dò hỏi một vòng, trở về nói: “Nghe nói lương thực cứu trợ đã được phân phát, những người chạy nạn tới đây mỗi ngày đều được ăn bánh bao hấp và cháo loãng. Đợi mấy ngày nữa thống kê xong số người sẽ phân tán bố trí đến những ngôi làng bị bọn thổ phỉ đốt phá. Cô nương, trang trại chúng ta chắc cũng sẽ bị nhét vào không ít người.” Giờ ông đã tự coi mình là người của trang Nam Bá Xá.

Ta gật đầu: “Thiếu người làm việc, đến cũng tốt.”