Dì Liêu chạy về gọi bà Cát đến nhận người.
Bảy tám năm không gặp, A Tú lại gầy gò xanh xao, bà Cát đứng từ xa vươn cổ nhìn một hồi lâu mới dám nhận, bước tới kéo A Tú ra, nghẹn ngào nói: "Tú à, thật sự là con à.” rồi nhìn đứa bé trong lòng cô bị lạnh đến đỏ bừng cả mặt, trong lòng đau xót không thôi: “Đường xa như vậy, con bế đứa nhỏ đến đây bằng cách nào vậy, hả!"
A Tú ôm mặt vào lòng bà Cát khóc nức nở.
Những người khác thấy vậy cũng lau nước mắt, đồng thời cũng khẩn thiết hy vọng có thể vào làng, không cầu gì khác, chỉ cần có bát cháo nóng lót dạ là được. Trên đường đi, họ đều dựa vào nước tuyết, rễ cỏ và một ít cám, khoai lang thối để sống qua ngày. Trong túi hành lý đơn giản, ngoài hai cái nồi đất, đã không còn gì khác.
Bây giờ người làm chủ trong làng là Ngu Quy Vãn, muốn đưa người vào làng nhất định phải được nàng đồng ý. Bà Cát khá lo lắng nhìn nàng.
Ngu Quy Vãn gọi bầy sói trở về, ánh mắt sắc bén quét qua một lượt, mới nói với bà Cát: "Tìm chỗ khác cho bọn họ ở, không được gây chuyện, bà quản bọn họ, không nghe lời thì đuổi đi.” rồi chỉ vào A Tú: “Cô ta có thể đi theo bà."
Phát âm của nàng vẫn hơi kỳ lạ, nhưng những người có mặt đều hiểu được. Họ không dám hó hé tiếng nào, theo sau bà Cát đi theo đường nhỏ vào làng. Dì Liêu nhắc nhở họ đừng dẫm nhầm chỗ, nơi này toàn là bẫy, dẫm nhầm sẽ mất mạng.
"Trước khi tuyết rơi đã có bọn cướp đến, cướp bóc và gϊếŧ người. Làng chúng tôi không còn nhiều người sống sót, những cái bẫy này đều là để phòng bọn cướp."
Trong làng không có mấy ngôi nhà có thể ở được. Bà Cát sắp xếp những người này ở nhà kho bên cạnh chuồng ngựa. Hai căn phòng bị cháy một căn, căn còn lại miễn cưỡng ở được, liền để họ chen chúc ở đó. Củi được lấy từ nhà lớn bên kia, cùng mang đến còn có nửa nồi cháo loãng và một giỏ khoai lang dại. Nói là cháo, thực chất chỉ là ngũ cốc thô trộn cám nấu qua loa. Lương thực và thịt bây giờ tuyệt đối không thể để những người này nhìn thấy.
Đây là lời của Ngu Quy Vãn, bà Cát và những người khác đều không có ý kiến. Không phải người thân thích, bây giờ lại là lúc khó khăn, có thể cho những người đó uống cháo loãng đã là tốt lắm rồi, những nơi khác còn không có cả cháo loãng nữa.
Ngu Quy Vãn cho những người đó vào làng cũng không hoàn toàn là vì thương hại. Thấy thời tiết chuyển tốt, những ngôi nhà bị phá hủy trong làng nên được sửa chữa. Chỉ dựa vào số ít người ở nhà lớn thì không biết phải sửa đến bao giờ. Cùng đi với A Tú có bốn năm người đàn ông, vừa vặn bổ sung chỗ trống. Nàng không sợ bọn họ không nghe lời, dám làm loạn, nàng một đao sẽ kết liễu bọn họ.
Nghỉ ngơi ba bốn ngày, mấy người đàn ông đó đã có sức lực. Họ là nông dân, đời đời trồng trọt, nếu không phải làng bị nạn thì cũng sẽ không tha phương cầu thực đến đây. Ăn không ngồi rồi mấy ngày nay họ cũng thấy áy náy. Đến trưa, khi bà Cát lại mang cháo đến, họ liền hỏi có việc gì mình có thể làm được không. Chặt củi, xây tường, lợp ngói, họ đều là những người thành thạo.
Bà Cát hôm nay đến chính là để nói chuyện này: “Những ngôi nhà bị cháy cần phải sửa chữa, thiếu gỗ, mấy người ngày mai vào núi đốn cây đi. Mấy hôm trước là thấy mấy người mới đến, lại đói dọc đường, mới tốt bụng làm cho mấy người chút đồ ăn. Từ ngày mai trở đi, làm bao nhiêu ăn bấy nhiêu, không làm thì không có cơm ăn. Đợi nhà cửa sửa xong, mấy người cũng có thể chọn một chỗ ở riêng, tự mình sinh sống, sau này coi như là người trong trang chúng tôi, đến mùa xuân cũng có thể cày ruộng. Tuy nhiên, nếu mấy người muốn về quê cũng được, nhưng bây giờ đã ở đây rồi, thì nhất định phải làm việc."