Chương 22

Mấy hôm nay không có tuyết rơi, con đường vào làng bị dẫm thành một chuỗi dấu chân. Mười mấy người đàn ông và phụ nữ mặc quần áo rách rưới co ro dưới gốc cây lớn run rẩy. Đứa trẻ trong bọc của người phụ nữ phát ra tiếng khóc yếu ớt.

Trong nhóm người này có hai ông cháu rõ ràng bình tĩnh hơn những người khác. Ông lão tên là Trình Bá, người phụ nữ tên là Diệu Nương. Hai ông cháu là người biểu diễn tạp kỹ rong ruổi khắp nơi, biết chút võ công. Thấy ba con sói hoang chỉ ngồi canh ở phía xa, không tiến lên, tiếng tru lúc dài lúc ngắn, đều hướng về phía làng, liền đoán rằng những con sói này có chủ, chúng đang báo tin.

"A Tú, cô nói ở trang Nam Bách có bà con xa của nhà cô, lần này đến đây chính là để nương nhờ, cô mau gọi xem."

A Tú chính là người phụ nữ bế con. Nhà mẹ của cô ở huyện Hà Cừ, nhưng sau khi lấy chồng không lâu thì cha mẹ lần lượt qua đời vì bệnh tật. Cả nhà anh trai chị dâu hai năm trước cũng bị bọn thổ phỉ gϊếŧ hại. Nhà mẹ đẻ không còn người thân nào có thể dựa dẫm, không đến huyện Hà Cừ thì biết đi đâu? Làng của chồng cô đã bị bọn giặc cỏ thiêu rụi, chồng và cha mẹ chồng đều chết dưới đao của bọn cướp. Cô và đứa con trong bụng may mắn sống sót, không còn đường nào khác, chỉ có thể đến nương tựa bà dì họ gả đến trang trại Nam Bách. Nhưng A Tú đã bị ba con sói hoang trước mặt dọa cho không dám nhúc nhích, làm sao nói nên lời, chỉ run đôi vai gầy yếu co rúm lại phía sau.

Sói hoang không tấn công, dường như đang đợi ai đó đến.

Chẳng mấy chốc, trên sườn núi xuất hiện một cô bé tám chín tuổi đội mũ da cáo tuyết, bên hông đeo ná cao su, chính là dì Liêu. Dì cậy vào thân mình nhỏ nhắn nhanh nhẹn, đi ra ngoài xem xét tình hình trước những người khác. Trước khi xuất hiện, dì đã nấp sau đống tuyết quan sát một hồi, xác định những người này không phải là bọn cướp hung ác mới thở phào nhẹ nhõm.

Dì đứng trên sườn núi hỏi: "Các người từ đâu đến, đến đây làm gì?"

Không ai trả lời. Diệu Nương nhìn trái nhìn phải, đang định lên tiếng thì bị Trình Bá kéo lại, ánh mắt ra hiệu cho cháu gái trốn ra sau lưng mình. Ông đại diện cho mọi người nói rõ ý định đến với dì Liêu, còn chỉ vào A Tú.

"Đến thăm người thân?" Dì Liêu không dễ bị lừa, ánh mắt đảo qua từng khuôn mặt của những người này, cuối cùng dừng lại trên khuôn mặt của người phụ nữ bế con. "Cô là người ở đâu? Người thân tên gì? Những người đi cùng cô có quan hệ gì với cô?"

Ngu Quy Vãn không gϊếŧ người vô tội, đối với những người dân thường tay không tấc sắt vẫn còn chút lòng thương hại, bảo dì Liêu hỏi rõ ràng rồi mới quyết định. Nàng dựa vào sau đống tuyết, nghe rõ ràng từng chữ.

Trình Bá thầm kinh ngạc cô bé này hỏi kỹ càng như vậy, đang định thay A Tú trả lời thì dì Liêu lại chỉ vào A Tú, nói: "Chính cô nói đi."

A Tú run giọng nói: "Tôi... Nhà chồng tôi ở Thập Bát Miếu... Cách đây nửa... nửa tháng đường... Nhà mẹ đẻ ở làng Lương Gia... Cha mẹ anh chị em đều... không còn... Nhà chồng cũng bị cướp... Tôi bế con đến nương tựa bà dì họ... Bà dì họ tôi gả cho một nhà họ Cát ở đây..."

Cô nói lắp bắp, giọng lại nhỏ, dì Liêu nghe một lúc lâu mới biết cô là cháu gái họ của bà Cát, cùng những người khác quen biết trên đường chạy nạn, cùng nhau đi đường an toàn hơn là một mình bế con, vào thành không được, ở ngoài thành cũng không tranh giành lại những người tị nạn khác, liền theo A Tú đến trang Nam Bách.