Chương 17

Ấu Nhi mặc lại bộ quần áo bông bẩn vào trong. Bà Vương thấy tóc nàng còn ướt, liền nói: "Người còn chưa khỏe mà đã tắm rồi, đợi thêm mấy ngày nữa trời ấm hơn rồi tắm cũng chưa muộn, lỡ nhiễm lạnh thì không phải chuyện đùa đâu."

Ấu Nhi cũng biết là vậy, mình làm thế này khó tránh khỏi khiến người ta nghĩ mình đỏng đảnh, bèn cúi đầu không nói gì.

"Ta còn hai bộ quần áo cũ sạch sẽ, nếu không chê thì lấy ra cho con thay, bộ này của con thì đem giặt sạch rồi mặc sau." Bà Vương cũng là người tốt bụng.

Ấu Nhi rất biết ơn, vào trong thay quần áo, rồi bưng nước nóng lau mặt mũi tay chân cho mẹ.

Bà Vương đi vào nói: "Hôm nay ta có mua ít thuốc trị thương ở tiệm thuốc, cả thuốc bôi lẫn thuốc uống, ta đã sắc rồi, cho mẹ con uống vào sẽ mau khỏi hơn."

"Cảm ơn bà, đã làm phiền bà rồi."

"Đừng nói vậy, ta cũng có giúp được gì đâu, con muốn cảm ơn thì hãy cảm ơn ân nhân, là nàng ấy cứu hai mẹ con con về, lại còn hào phóng cho tiền mua thuốc."

Nhắc đến Du Quy Vãn, sắc mặt Ấu Nhi có chút khác lạ.

Buổi tối, mấy người phụ nữ dùng củ cải lớn nàng mua về hầm với thịt dê rừng. Con dê rừng này là do bầy sói tha từ trong núi sâu ra mấy hôm trước, tổng cộng ba con, một con được thưởng cho bầy sói, hai con còn lại được xử lý sạch sẽ cất trong hầm. Du Quy Vãn không ăn thịt nhiều lắm, chỉ toàn ăn cơm với củ cải và rau cải trắng, ăn thịt cả tháng trời rồi, nàng cũng ngán rồi.

Hôm nay bán da thú được tiền, bà Vương cũng rộng rãi một lần, đồ xôi nửa nồi cơm. Bọn trẻ chan canh thịt dê với cơm, ăn ngon lành đến mức trước đây ăn Tết cũng chưa từng được ăn ngon như vậy. Gạo đắt đỏ biết bao, hai năm trước một lít gạo bảy đồng, bây giờ đã tăng lên mười sáu đồng rồi. Bà Vương vo gạo rất cẩn thận, sợ rơi ra một hạt.

Hôm nay trong thành nghe nói nhiều nơi ở Bắc Cảnh bị tuyết tai, trong đó Thự Châu là nghiêm trọng nhất, giá lương thực ngày một tăng cao, địa chủ hào phú đều đang tích trữ lương thực.

Mấy người già trong nhà đều là những người đã trải qua nạn đói năm xưa, phải ăn cỏ cây, đất cát để sống sót. Nghe bà Vương nói giá lương thực lại tăng, khuôn mặt đầy nếp nhăn liền lộ ra vẻ sầu khổ, bàn tay gầy guộc xoa lên thành bát, thở dài: "Thế đạo e là sắp loạn rồi, trên đường về có thấy người chạy nạn đến không?"

Bà Vương nhớ lại rồi nói: "Không thấy, tuyết còn chưa tan, bên ngoài lạnh lắm, ta và ân nhân vào thành trước có thấy mấy quan sai khiêng xác người ăn xin chết cóng ra bãi tha ma vứt, haiz, thật đáng thương. Chạy nạn chắc sẽ không đến cái nơi hẻo lánh này của chúng ta, muốn đi cũng phải đi đến Trung Nguyên, Giang Nam, đến đây chúng ta cũng chỉ có uống gió Tây Bắc, ăn tuyết thôi, có khi chưa đi đến đã chết cóng dọc đường rồi."

Sau khi cả nhà già trẻ bị bọn giặc cỏ gϊếŧ sạch, lòng dạ bà Vương cũng trở nên cứng rắn. Giờ bà chỉ lo cho những người còn sống trong nhà này có cơm ăn áo mặc là được, người ngoài không liên quan đến bà, cùng lắm thì cũng chỉ thương xót vài tiếng như ban ngày gặp phải. Thời buổi này người dân sống khổ sở, mấy vị quan lớn kia thì chẳng lo ăn mặc, cũng chẳng thấy ai quan tâm đến sống chết của dân chúng.

Trong căn nhà phía Tây cách một bức tường, Ấu Nhi cho bà Đỗ uống thuốc xong mới bưng bát khác lên, bên trong là cháo loãng bà Vương nấu riêng cho bà Đỗ, có thêm rau cải trắng và thịt băm.