Ta là Ngu Quy Vãn, kẻ sống sót từ mạt thế. Nơi đó, quy tắc sinh tồn khắc nghiệt đã tôi luyện nên ta: muốn sống, phải bất chấp thủ đoạn; kẻ yếu đuối chỉ có thể trở thành mồi cho tang thi. Vậy mà, chẳng …
Ta là Ngu Quy Vãn, kẻ sống sót từ mạt thế. Nơi đó, quy tắc sinh tồn khắc nghiệt đã tôi luyện nên ta: muốn sống, phải bất chấp thủ đoạn; kẻ yếu đuối chỉ có thể trở thành mồi cho tang thi. Vậy mà, chẳng hiểu sao ta lại xuyên không đến thế giới này.
Con người nơi đây sao mà yếu đuối, vai không thể gánh nặng, tay chẳng xách nổi vật gì. Nhìn họ, ta lại càng thêm lo lắng, vội vã hồi phủ chỉ mong trở thành chỗ dựa vững chắc cho vị thê tử có vẻ ngoài mỏng manh của mình.
Vừa thấy ta, nàng như tìm được cứu tinh. Ta trấn an:
"Nương tử đừng sợ, có ta ở đây rồi."
Nàng lập tức nức nở, nước mắt lã chã như mưa hoa lê, vẻ yếu đuối ấy thật khiến người ta đau lòng:
"Đều tại thϊếp vô dụng... Trên đường đi đã phải phiền nhàng bảo hộ, nay về đến phủ còn không quản nổi đám gia nhân..."
Nghe vậy, bản năng từ mạt thế trong ta trỗi dậy. Ta lập tức ra tay chỉnh đốn phủ đệ. Những kẻ dám khinh nhờn chủ nhân đều bị bán đi không thương tiếc. Số còn lại bị ta răn đe một trận nhớ đời, đảm bảo từ nay không dám hó hé nửa lời.
Ta cứ ngỡ đã dọn dẹp ổn thỏa hậu phương cho nàng, rồi yên tâm lên đường chinh chiến. Nào ngờ, ngay khi bóng ta khuất dạng, vị "thê tử yếu đuối" ấy lại như biến thành người khác.
Đứng giữa sân, đối diện với đám gia nhân đang cúi đầu, nàng chỉ khẽ "Hừ..." một tiếng. Cái hừ lạnh lẽo, ẩn chứa uy nghiêm tuyệt đối ấy khiến tất cả nô bộc sợ hãi run rẩy, đồng loạt quỳ mọp xuống đất, không một ai dám ngẩng đầu. Giờ phút này, đâu còn bóng dáng người vợ nhỏ bé cần ta che chở, mà là một nữ chủ nhân khí thế ngút trời, quyền uy không thể nghi ngờ.
Mãi sau này, khi tin tức từ hậu phương truyền đến, ta mới vỡ lẽ. Thì ra, tất cả sự yếu đuối nàng thể hiện trước mặt ta chỉ là một vở kịch tinh vi. Nàng biết ta, kẻ đến từ mạt thế, luôn mang trong lòng nỗi bất an, sợ nàng bị kẻ khác ức hϊếp. Vì muốn ta yên lòng ra trận, nàng đã cố tình tỏ ra mỏng manh, cần được che chở.
Sự thật là, nàng mạnh mẽ và bản lĩnh hơn ta tưởng rất nhiều. Nàng không chỉ tự mình quán xuyến mọi việc trong phủ một cách gọn gàng, mà còn là hậu phương vững chắc nhất cho ta nơi tiền tuyến.
Nghĩ đến đây, ta không khỏi cảm thấy hổ thẹn. Ta đã đánh giá thấp nàng, đã không đặt đủ niềm tin vào người vợ kề vai sát cánh. Ta cứ ngỡ mình là người bảo vệ, nhưng hóa ra, nàng cũng đang dùng cách riêng của mình để bảo vệ ta, bảo vệ mái nhà này.
Từ giờ trở đi, ta sẽ không bao giờ nhìn nàng bằng ánh mắt cũ nữa. Ta sẽ tin tưởng nàng tuyệt đối, ủng hộ nàng hết lòng. Chúng ta sẽ cùng nhau vun đắp gia đình này.
Chính suy nghĩ về nàng, về hậu phương vững chãi ấy, càng làm ta thêm quyết tâm nơi chiến trường. Nhất định phải thắng! Phải quét sạch quân thù, mang thái bình trở về, để cùng nàng hưởng trọn những ngày tháng an yên, hạnh phúc.
Sao truyện chưa có combo nữa ạ