Chương 6

Một cú đấm vào mặt chế độ trọng nam khinh nữ. Xã hội phong kiến chết tiệt, đáng giận!

Trò tung hoành quyền mưu vốn là truyện nam tần, mà thành công của nam chính phần lớn dựa vào hack, chẳng liên quan gì đến mưu lược hay năng lực thật sự. Giờ xuất hiện Âu Dương Ý là người cầm chung kịch bản, lại là sinh viên xuất thân từ top 5 của trường luật danh tiếng, làm việc nghiêm túc, không dựa cửa sau, nói chuyện bằng chuyên môn, ai mạnh ai yếu, rõ ràng như ban ngày.

Nói cách khác, nam chính rất có khả năng... sẽ chìm luôn vào quần chúng.

Âu Dương Ý tỏ vẻ: "Chỉ trách ta quá xuất sắc thôi."

-

Khảo sát hiện trường, khám nghiệm tử thi, tìm hiểu mối quan hệ xã hội của người chết... việc nào cũng cần thời gian.

Người chết thì thê thảm, phía sau còn người nhà với đôi mắt đỏ ngầu như muốn xé xác người...

Âu Dương Ý theo thói quen đẩy đẩy cặp kính không tồn tại của mình, kí©h thí©ɧ thật đấy.

Nàng ghé sát tai Cố Phong thì thầm: "Đi hỏi đám tiểu nhị đi... Bà chủ để ta lo."

Cố Phong nghe xong, mắt nheo lại, khóe môi cong lên đầy hiểu rõ, học bá đúng là học bá!

Thời gian không nhiều, học bá đi thẳng vào vấn đề: "Bà chủ có từng nghĩ đến, biết đâu ta mới là người bị hung thủ gài bẫy không?"

"Trong hầm rượu chỉ có một cửa, trước khi bọn ta vào thì cửa đã bị khóa trái. Bên trong chỉ có hai người các ngươi, nếu không phải ngươi, chẳng lẽ phu quân ta tự sát à!" Hướng Vân trợn mắt gắt lên.

"Nhưng bà có chắc lúc đó chỉ có hai người bọn ta không? Bà đã kiểm tra kỹ từng ngóc ngách trong hầm chưa?"

Lời này khiến Hướng Vân cứng họng.

Hướng Vân ngập ngừng: "Ý ngươi là..."

"Hơn nữa, bà nói phu quân bà có ý định tự sát là nói đùa, hay là bà cũng nhận ra điều gì đó?"

Âu Dương Ý nói không nhanh không chậm, nhưng khiến người đối diện có cảm giác bị ép đến đường cùng.

"Hai người là phu thê, là người hiểu rõ nhau nhất. Nếu ông ấy định tự sát, chẳng phải bà nên là người đầu tiên biết sao? Ta là khách quen ở quán rượu này, thấy ông chủ thường ngày là người giữ lễ nghĩa, chưa từng tranh chấp với khách hàng. Nhưng hôm nay lại thấy ông ấy nổi giận bất thường, tính tình thay đổi như vậy là vì lý do gì? Hay là... có chuyện gì khó nói?"

"Chuyện này..."

Hướng Vân nghẹn lời, trong lòng hoảng hốt: [Cô nương này thật đáng sợ, sao vừa nhìn đã đoán được phu quân mình có bệnh?]

Âu Dương Ý tự nhận mình là khách sành rượu, quán rượu này nổi tiếng với các loại rượu ngon, nàng không phải lần đầu tiếp xúc với phu thê ông chủ. Ngay lúc tranh cãi với ông ấy ban nãy, nàng đã cảm thấy có gì đó không ổn. Quả nhiên vừa nói ra, đồng tử của Hướng Vân co rút mạnh, trừng mắt nhìn nàng với vẻ không thể tin nổi.