Chương 5

Dù sao đi nữa, người khác xuyên vào truyện còn có thể đi theo cốt truyện, riêng họ thì hoàn toàn không, vì họ còn không bằng cả vai phụ - đúng nghĩa NPC.

Hai người bàn nhau, "song phi hồ điệp" là chuyện không thể nào xảy ra!

Ở thời đại bè phái tranh đấu gay gắt này, họ càng không thể dính líu đến bất cứ thế lực nào.

Nhưng làm nữ nhân ở cổ đại thật sự quá khó.

Ở nhà theo cha, xuất giá theo chồng. Nam nhân có thể có ba vợ bốn nàng hầu, còn nữ nhân thì ngay cả quyền làm người độc lập cũng không có, chỉ là vật phụ thuộc.

Không riêng gì nữ nhân, dân thường cũng chẳng có năng lực tự vệ. Kẻ có quyền thì ức hϊếp người, người nhà nghèo thì phải bán con cái. Trong bốn ngành sĩ - nông - công - thương, làm kinh doanh bị xem là tầng lớp thấp nhất.

Âu Dương Ý xuyên vào một nhà có truyền thống Nho học, cha là quan nhỏ bát phẩm, cũng coi như vận may không tệ.

Nhưng vậy có ích gì? Quan cao hơn một cấp đã có thể đè chết người. Lỡ mà chọn sai phe thì sẽ lập tức trở thành vật hy sinh. Hơn nữa, cha nàng đã cáo lão hồi hương, năng lực có hạn.

Ông bà xưa có câu đã núp thì phải núp dưới tán cây lớn. Dù có muốn sống sót, cũng phải tìm nơi thật an toàn để núp.

Nghĩ tới nghĩ lui, Hình Bộ chính là nơi yên ổn nhất.

Trong nguyên tác, Âu Dương Ý và Cố Phong vốn đã là nữ quan phá án, hai người nghĩ đã xuyên vào rồi thì an phận mà sống. Cả hai lập chí chăm học, chăm làm, không lo chuyện bao đồng, phấn đấu trở thành nhân viên kỹ thuật cốt cán của Hình Bộ, trở thành kiểu người dù triều đại có đổi ngôi vua thì cũng có thể sống sót.

Nhưng rồi chuyện kỳ lạ bắt đầu xảy ra, mãi đến khi Giả Di qua đời, nam chính Vương Tự Cường vẫn chưa xuất hiện.

Hai người chỉ có thể nghĩ tới một khả năng: sự xuất hiện của họ đã làm lệch cốt truyện gốc.

Trước khi Giả Di mất, Âu Dương Ý đã trở thành thủ lĩnh của Sơ Nghị Tư, danh hiệu là "Cửu".

Là ngôi sao mới nổi trong giới điều tra pháp luật suốt hai năm gần đây, Cửu nổi tiếng với khả năng phá án cực nhanh, được thiên tử ban thưởng, là kỳ tài được cả giới ngưỡng mộ.

Cửu cực kỳ thần bí, người ngoài chỉ biết nàng là nữ nhân, ngoài các thành viên trong Sơ Nghị Tư, hiếm ai từng thấy dung mạo thật của nàng.

Trước lúc lâm chung, ân sư Giả Di nắm tay Âu Dương Ý, nói: "A Ý, con là đệ tử ta tâm đắc nhất. Nếu con không phải nữ nhi, tiền đồ nhất định vô lượng."

Âu Dương Ý chợt bừng tỉnh, câu này trong nguyên tác vốn là dành cho nam chính: "Tự Cường, con là đệ tử ta tâm đắc nhất, tiền đồ vô lượng."