Chương 3

Nói rồi Cố Phong rút lệnh bài ra quát: "Không được lại gần! Ta là người của Hình Bộ!"

Tiếng quát khiến vòng vây của bà chủ và các tiểu nhị chững lại giây lát.

Nhưng người chết là phu quân của bà ta, đám thuộc hạ thì mất ông chủ, mà "hung thủ" lại ở ngay trước mặt, nên ánh mắt ai cũng đỏ ngầu, một cái lệnh bài Hình Bộ chẳng trấn áp được bao lâu.

Dù Cố Phong có lệnh bài, nàng ấy cũng không dám quá càn rỡ vì ở đây là quán rượu, nhà bếp toàn là người cầm dao!

"Đừng ồn! Cho ta nửa nén nhang!" Âu Dương Ý giơ tay, đẩy nhẹ gọng kính vốn không tồn tại, rồi đứng chắn giữa Cố Phong và mọi người: "Nếu nửa nén nhang nữa ta không tự rửa sạch tội, muốn chém muốn gϊếŧ tùy các ngươi!"

Khí thế bốc trời!

Nghe vậy, tất cả đều sững sờ.

"Tất cả lùi lại!" Hướng Vân hừ lạnh: "Nửa nén nhang thì nửa nén nhang! Nếu không tìm ra hung thủ... Hừ, con nhãi ngươi đừng trách ta không khách khí!"

Hướng gia dựng nghiệp từ bàn tay trắng, phu thê hòa hợp. Tính tình bà chủ cũng mạnh mẽ, ngày thường nếu có ai gây chuyện ở quán rượu đều do bà ta đứng ra xử lý. Nay phu quân chết thảm, bà ta liều mạng báo thù cũng chẳng có gì lạ.

Dù thấp người nhưng vai rộng lưng to, nhìn là biết sức mạnh dồi dào.

Khóe miệng Cố Phong giật giật, giọng hơi run: "Tỷ muội à... Cần gì nói năng hùng hồn như vậy..."

Này cũng tự tin thái quá rồi! Cùng lắm chờ Đại Lý Tự đến bắt, rồi từ từ điều tra, kiểu gì cũng tra ra chân tướng thôi.

"Không!" Âu Dương Ý dứt khoát.

Âu Dương Ý nàng, à không, "Cửu" nổi danh của Sơ Nghị Tư tuyệt đối không thể để Đại Lý Tự nhìn thấy gương mặt thật của mình!

Cố Phong liếc cái kéo trong tay Âu Dương Ý: "Ngươi cầm trong tay một bộ bài nát như vậy thì tính đánh kiểu gì?"

(Câu nói ẩn dụ, ý nói nữ chính đang ở tình thế bất lợi thì làm sao xoay chuyển cục diện.)

Đôi mắt Âu Dương Ý nheo lại: "Đừng sợ, ta có lá bài tẩy."

Bà chủ và đám tiểu nhị nhìn nhau, không hiểu hai người đang nói mật mã gì.

Thật ra hai nàng là người xuyên sách.

Mười năm trước, Âu Dương Ý và Cố Phong xuyên vào một quyển truyện nam tần có tên dài ngoằng: Xuyên Sách, Ta Tung Hoành Thời Võ Tắc xx.

Truyện đúng như tên: vừa bá khí vừa quê mùa. Nam chính Vương Tự Cường là sinh viên mới tốt nghiệp trường hạng ba, là niềm hy vọng của cả làng. Do làm việc quá sức nên đột tử, mang theo oán niệm xuyên vào một cuốn truyện quyền mưu, trở thành một nhân vật pháo hôi, hơn nữa còn xuyên vào thời thơ ấu của pháo hôi.

Pháo hôi xuất thân hàn môn, bị cuốn vào tranh đấu triều đình và chết thảm, lại bị gian thần Lai Tuấn Thần lột da.

Sau khi xuyên tới, Vương Tự Cường liền cố gắng tự cứu mình. Nhờ biết trước tình tiết, có thời gian dài để leo lên, bám hết người quyền quý này đến người quyền quý khác, cuối cùng vào được nhóm mưu sĩ của Võ hậu, thành vị tướng tài hơn cả Địch Nhân Kiệt.