Chương 2

Cố Phong hết cách nên mới phải dội nước lạnh vào mặt nàng. Giờ thì hay rồi, ánh mắt của bà chủ sắc như dao, đủ để làm người ta lạnh sống lưng.

Xác chết nằm ngay ngắn, mắt mở trừng trừng. Nhìn từ mặt xuống, mặt và toàn thân đều là máu, vết thương chí mạng nằm ngay ngực, chính xác mà nói là đâm thẳng vào tim.

Không có dấu vết giằng co, chứng tỏ nạn nhân quen biết hung thủ, bị hung thủ tập kích khi không đề phòng.

Giờ đang trong giờ cơm tối, là lúc đông khách nhất, người làm chạy tới chạy lui, vậy mà không ai nghe thấy tiếng kêu cứu. Kết hợp với vị trí vết thương cho thấy hung thủ tấn công chính diện, tốc độ cực nhanh, nhanh đến mức nạn nhân không kịp phản ứng.

Ông chủ hoàn toàn không ngờ sẽ bị gϊếŧ.

Hung thủ đâm trúng tim, một nhát đoạt mạng.

Phạm tội ngay tại địa bàn của nạn nhân.

Gan lớn, tâm độc, ra tay nhanh và chuẩn. Và tên này rất tự tin.

"Đã khám nghiệm sơ bộ chưa?" Âu Dương Ý hỏi.

"Có nhìn qua. Vết đâm rộng chưa đến một tấc, dài khoảng hai tấc, ngoài rộng trong hẹp." Cố Phong nói xong liền liếc Âu Dương Ý với vẻ khó xử.

(1 tấc = 2,3 cm.)

Âu Dương Ý lập tức hiểu ý, theo hướng nhìn của Cố Phong, cái kéo trên tay nàng có miệng rộng, thân hẹp... Chẳng khác gì hung khí trong mô tả. Toi rồi...

"Vị trí đâm từ trên xuống. Hung thủ phải cao hơn ông chủ rất nhiều."

Ông chủ chỉ cao hơn năm thước chút ít, người thấp như cái cối đá, bà chủ cũng y như vậy.

(1 thước = 23 cm.)

Làm chủ quán rượu, họ thích bản thân mình phải cao hơn kẻ dưới thì mới có uy thế, mắng mỏ cũng tiện. Bởi vậy, từ đầu bếp đến tiểu nhị trong quán rượu đều thấp và lùn.

Còn Âu Dương Ý đứng giữa họ thì cao nổi bật như hạc giữa bầy gà.

Toang, chiều cao cũng trùng khớp luôn.

Từng tranh cãi với nạn nhân → có động cơ.

Lợi dụng thân phận nữ tử để khiến nạn nhân mất cảnh giác → hợp lý.

Say rượu hành hung → có khả năng.

Tỉnh dậy giả vờ mất trí nhớ → phù hợp tình huống.

Nghe cũng hợp lý thật, từng điểm từng điểm đều trùng khớp.

Váy vàng nhạt trên người nàng dính đầy máu, nhìn qua thấy mà ghê người. Tay nàng cũng bê bết máu, còn đang cầm "thứ bị nghi ngờ là hung khí". Tất cả đều trùng khớp với suy đoán về hung thủ.

Ồ, giờ chỉ còn thiếu mỗi việc nàng tự nhận tội thôi.

Âu Dương Ý nhìn bà chủ với ánh mắt hơi thương hại. Trong cái nhìn căm hận muốn gϊếŧ người của bà ta, nàng thở dài như thể đang nói: "Rượu bà cho ngon thật, chỉ là ta uống không đúng lúc."

"Nhanh nghĩ cách đi!" Cố Phong cuống lên, đá mạnh vào tường làm mảng tường rơi lả tả: "Họ báo quan rồi! Ngươi ngủ lâu quá! Một nén nhang nữa là người của Đại Lý Tự tới! Kẻ thù gặp nhau đấy!"