"Ta... Lại chết nữa rồi sao?"
Âu Dương Ý mơ mơ màng màng mở mắt, cảm giác trên mặt mình lạnh buốt.
Phải mất một lúc nàng mới nhận ra mình vừa bị người ta dội nước lạnh vào mặt để tỉnh lại.
Trước mắt nàng là một vũng máu lớn, bên cạnh là một xác chết nằm ngửa.
Đây là một hầm rượu, đầy những chum rượu xếp chật kín, mùi rượu nồng nặc đến mức lấn át cả mùi máu tanh nặng nề, khiến không khí đỡ ngột ngạt hơn đôi chút.
Hiện trường án mạng kinh hoàng bị người ta vây kín như nêm.
Mọi ánh mắt đều đổ dồn về phía Âu Dương Ý và cái kéo trong tay nàng.
"..."
"Chết cái đầu ngươi ấy, xui xẻo vừa thôi!"
Cố Phong vừa chửi vừa đỡ Âu Dương Ý dậy: "Bảo ngươi uống ít mà ngươi không nghe! Ta chỉ đi nhà xí một lát, quay lại thì ngươi đi đâu mất tiêu!"
"Hóa ra ta chưa chết..." Âu Dương Ý vừa tỉnh rượu, miệng còn lẩm bẩm.
Cố Phong bắt đầu kể lại toàn bộ sự việc từ đầu tới cuối.
Hôm nay Âu Dương Ý rủ tỷ muội tốt của mình là Cố Phong đi uống rượu. Uống hai ngụm đã thấy rượu dở, thế là nàng kéo ông chủ quán rượu ra lý luận.
Đương nhiên ông chủ không chịu nhận mình bán rượu kém chất lượng. Hai bên lời qua tiếng lại, suýt nữa Âu Dương Ý đã lật bàn vì tức giận. Đúng lúc ấy, bà chủ quán rượu ra can, mang một vò rượu ngon được cất riêng ra tặng Âu Dương Ý, vừa nói lời ngon ngọt kiểu "khách quý là trên hết", vừa lôi phu quân giận dữ vào trong.
Không ít khách trong quán rượu tối nay đều nhìn thấy cảnh ấy.
Nhưng giờ bà chủ khóc đến đỏ hoe cả mắt, đang hung dữ trừng mắt nhìn "hung thủ gϊếŧ người".
Rượu bà chủ đưa quả thực là hàng ngon, còn Âu Dương Ý thì tửu lượng kém mà lại ham uống, mới vài chén đã say chếnh choáng. Cố Phong phải ra ngoài đi nhà xí, đến khi quay lại thì không thấy bóng dáng Âu Dương Ý đâu cả.
"Theo như lời nhân chứng có mặt tại hiện trường, người cuối cùng nhìn thấy ngươi nói rằng sau khi ta rời đi không lâu, ngươi tự đứng dậy đi vào hậu viện, bước chân loạng choạng, trông có vẻ say bí tỉ."
"Ta đi tìm ngươi khắp nơi, tìm mãi, chỉ còn hầm rượu là chưa tìm."
"Hầm rượu bị khóa từ bên trong. Ta tưởng ngươi say quá nên tự chui vào khóa cửa lại. Lúc đó trùng hợp gặp bà chủ đang đi tìm ông chủ. Mấy tiểu nhị liền phá cửa hầm, rồi phát hiện hai người các ngươi. Ông chủ thì đã chết, còn ngươi thì ngủ ngon lành bên cạnh hắn..."
"Âu Dương Ý, ngươi cũng liều thật, có thể ngủ cạnh xác chết!"
Nếu không có Cố Phong che cho, người trong quán rượu đã trói nàng lại giao cho quan phủ rồi.