Chương 2

Bảo vệ tiện tay chỉ: “Tòa A, phòng 1032, đi đi.”

Lạc Phùng Đăng vừa rời đi, bảo vệ liền lắc đầu, lẩm bẩm nhỏ giọng: “Chậc chậc chậc, con gái bây giờ trẻ thế này mà không lo học hành, vì đuổi theo nam thần mà cũng chạy tới làm quản lý ký túc.”

Đi đến cửa tòa A, liền thấy người đến phỏng vấn đã xếp thành một hàng dài.

Tất cả đều là thiếu nữ tuổi xuân, tay cầm bảng tiếp ứng và ảnh, trên đó viết cái tên Hoắc Nhĩ.

Không phải phỏng vấn quản lý ký túc sao? Mấy người này tới làm gì?

Lạc Phùng Đăng không hiểu tình hình, chọc nhẹ vai cô gái phía trước.

“Xin hỏi, đây là phỏng vấn quản lý ký túc xá à?”

Cô gái kia mắt sáng rực, tay cầm bảng đèn của Hoắc Nhĩ, giọng trong trẻo: “Đúng vậy, nhưng bọn tôi là đến xem Hoắc Nhĩ. Nghe nói lần này chính anh ấy tuyển quản lý ký túc.”

[Ký chủ, tôi đã nói rồi mà, bảo cô đến sớm đi, cô thì hay lắm, ở quán làm liền tám bát mì cay, giờ có chen cũng không chen vào nổi.]

Lạc Phùng Đăng kiễng chân nhìn một cái, cũng không biết Hoắc Nhĩ là nhân vật gì, đợi đến lượt cô không biết phải đến bao giờ.

“Con người có ba nỗi cấp bách, tôi đi vệ sinh trước đã.”

[Cô còn tâm trạng đi vệ sinh à! Phải mau nghĩ cách đi phỏng vấn chứ! Không làm được quản lý ký túc thì ngày mai cô chết thật đấy!]

Sống hay chết với Lạc Phùng Đăng cũng chẳng quan trọng.

Từ nhỏ đến lớn cô bị nhốt trong những bức tường cao của gia tộc.

Bề ngoài thì được chăm sóc kỹ lưỡng, nhưng thực chất chẳng ai quan tâm cô sống hay chết.

Chỉ là hiếm khi bên cạnh lại có một hệ thống lo lắng cô sẽ chết như vậy.

Cảm thấy cũng thú vị, giúp nó hoàn thành KPI cũng chẳng có gì xấu.

Dù sao thì những ngày tháng cô từng sống trước đây cũng chẳng khác gì đã chết…

Đi tới nhà vệ sinh không xa, đúng lúc cô va phải một người.

Ngẩng đầu lên, đối phương sững sờ.

Lạc Phùng Đăng cũng sững sờ theo.

Một người đàn ông cao mét chín, ngũ quan sắc nét, tuấn mỹ vô cùng, trông như pho tượng thần Hy Lạp được người ta tạc khắc tỉ mỉ.

Đặc biệt là đôi mắt kia lộ rõ vẻ bối rối, mờ mịt xen lẫn hoảng loạn, cả người toát lên khí chất thiếu niên rực rỡ dưới ánh mặt trời.

Nếu như không đội bộ tóc giả xoăn dài, không mặc chiếc váy hoa liền thân.

Cảnh tượng trước mắt mang lại cho Lạc Phùng Đăng cảm giác chấn động chẳng khác nào nhìn thấy Sakuragi Hanamichi mặc váy vậy.

Da đầu Hoắc Nhĩ như muốn nổ tung, mặt đỏ bừng, vừa xấu hổ vừa tức giận.