Chương 29

“Tiểu Đăng Đăng, tôi nói cho cô biết nhé, loại người như Tạ Tiêu Châu, cô tốt nhất đừng có đến quá gần.”

Anh liếc xéo người đứng cạnh, dáng vẻ chính trực nghiêm trang kia.

“Anh ta á, chính là cái kiểu trà xanh giả tạo người ta hay nói đó, được lợi còn giả bộ đáng thương.”

Sao người hôn được Tiểu Đăng Đăng lại không phải là mình chứ!

Tạ Tiêu Châu ban cho anh một ánh nhìn như nhìn kẻ thần kinh, rồi xoay người rời đi.

Vừa ra khỏi cửa, Bạch Phong đã theo sát phía sau.

“Chuyện tôi bảo anh điều tra, đã tra xong chưa?”

Tạ Tiêu Châu lúc này chỉ cảm thấy toàn thân nóng rực, môi cũng nóng, người cũng nóng, phiền chết đi được.

Anh đưa tay mở cúc cổ áo, vô thức mím môi.

Bạch Phong “ồ” một tiếng rồi báo cáo: “Trong toàn bộ tinh tế không hề có ai sở hữu cùng lúc hai dị năng. Tôi đã cho người kiểm tra toàn bộ hồ sơ của học viện, tư liệu của Lạc Phùng Đăng sạch đến mức không có vấn đề gì.”

“Cô ấy là trẻ mồ côi, chưa từng trải qua huấn luyện quân sự, đúng nghĩa là một Beta bình thường đến không thể bình thường hơn.”

Tạ Tiêu Châu nhíu mày: “Hồ sơ càng sạch thì càng có vấn đề. Vừa rồi tôi tuyệt đối không cảm giác sai, cô ấy cũng có thể đọc suy nghĩ người khác.”

Bạch Phong càng thêm kinh ngạc: “Sao có thể chứ! Trong toàn tinh tế, người duy nhất có năng lực cảm ứng tâm linh là thiếu tá anh mà thôi.”

“Hơn nữa, một Beta vừa đọc tâm, vừa có không gian gấp khúc thì đúng là nghịch thiên quá mức.”

“Trên đời có thể có thiên tài, nhưng không thể có thần được.”

Tạ Tiêu Châu vừa đi vừa suy nghĩ, đột nhiên dừng bước.

“Sao lại không thể có thần? Cỗ máy gϊếŧ người của nhà họ Lạc kia…

Không đúng, sao lại trùng hợp thế, cô ta cũng họ Lạc?”

Bạch Phong đã sớm đoán được thiếu tá nhà mình sẽ nghĩ như vậy, thở dài: “Tôi cũng nghi ngờ Lạc Phùng Đăng có liên quan đến nhà họ Lạc của đế quốc, nên đã cho người theo dõi xem gần đây họ có động tĩnh gì không.”

“Nhưng hai ngày trước, nhà họ Lạc còn tổ chức tiệc ăn mừng, cỗ máy gϊếŧ người kia cũng tham dự, nghe nói lại chiếm thêm một hành tinh.”

“Lúc đó tôi đã xác nhận Lạc Phùng Đăng vẫn đang ở học viện, tuyệt đối không thể là cô ấy.”

“Hơn nữa, vị kia là Alpha đỉnh cấp, ma đầu gϊếŧ người không chớp mắt, nghe nói pheromone còn có mùi xác thối tanh máu.”

“Còn Lạc Phùng Đăng nhìn thì mềm mại, người lại xinh đẹp, sao có thể liên quan đến nhà họ Lạc ở đế quốc được.”

Nói đến đây, Bạch Phong lại cười hề hề, đáp lại là một cái liếc mắt của Tạ Tiêu Châu.

“Vô dụng.”

Bạch Phong: …

Cũng không biết là ai vừa mới bị hôn xong còn đang dư vị đâu.

Bên này hai người vừa đi, Hoắc Nhĩ mới có cơ hội ở riêng với cô.

“Trước đó tôi còn chưa kịp hỏi, dị năng của cô là không gian gấp khúc à?”

“Giờ cô thắng được Lãnh Vô Cữu, trong trường đã nổi tiếng rồi, cô thật sự chỉ là một Beta thôi sao?”

“Ê, tôi nói nè, bản lĩnh như cô mà đi làm quản lý ký túc xá thì quá phí. Hiệu trưởng rốt cuộc nghĩ cái gì vậy chứ?”

Hoắc Nhĩ lẩm bẩm như tự nói, vừa xoa cằm, vừa đánh giá Lạc Phùng Đăng.

Rồi lại thấy cô liếʍ nhẹ vết trầy nơi môi, đầu lưỡi hồng lướt qua, giống hệt mèo con.

Hoắc Nhĩ lập tức đỏ mặt, cúi đầu, gãi gãi bên tai rồi quay sang chỗ khác.

“Khụ khụ… Lần này cô phải cảm ơn tôi đàng hoàng đấy, đây chính là anh hùng cứu mỹ nhân.”