Bùi Tuyết Triệt xuyên vào một quyển tiểu thuyết ngọt sủng, trở thành nữ phụ bị nữ chính hút cạn vận khí. Nữ chính nhờ vậy mà trở nên xinh đẹp, thông minh, tràn đầy may mắn, tất cả nam nhân đều yêu nàn …
Bùi Tuyết Triệt xuyên vào một quyển tiểu thuyết ngọt sủng, trở thành nữ phụ bị nữ chính hút cạn vận khí. Nữ chính nhờ vậy mà trở nên xinh đẹp, thông minh, tràn đầy may mắn, tất cả nam nhân đều yêu nàng ta.
Còn nàng thì bị bằng hữu thân thích ruồng bỏ, trở nên xấu xí ngu ngốc, phụ mẫu thất vọng, vị hôn phu cũng quay sang yêu nữ chính. Cuối cùng nàng bị vu oan mang tội thông da^ʍ, tuyệt vọng mà treo cổ tự vẫn.
Sau khi xuyên sách, Bùi Tuyết Triệt yếu ớt nhìn bàn tay nữ chính đưa tới muốn hút vận khí của mình, chỉ thản nhiên mỉm cười: “Không phải ngươi muốn may mắn sao? Cho đấy.”
Không lâu sau, nữ chính vì lắm dính phải lắm đào hoa thối mà rước họa, tài lộc quá vượng khiến Hoàng đế nghi ngờ rồi chèn ép, dung mạo quá đẹp khiến các phi tần ganh ghét bắt quỳ phạt…
Còn Bùi Tuyết Triệt thì trở thành một cao nhân huyền học nổi danh ở kinh thành, xem phong thủy một lần lấy nghìn lượng, xem tướng tay năm trăm lượng, thậm chí còn vô tình cứu mạng Hoàng đế nên được phong làm Huyện chủ.
Cái người từng bị vu hãm là “gian phu” của nàng sau này đỗ Trạng nguyên, trở thành người được Hoàng đế tín nhiệm và trọng dụng.
Biết tin Hoàng đế muốn ban hôn cho Huyện chủ, chàng sốt ruột đứng ngoài tường cung phơi mình gió lạnh suốt hồi lâu, rồi mặt đỏ bừng mà nhìn nàng: “Huyện chủ có thể tính giúp tại hạ một quẻ, xem khi nào… mới có thể cưới được người trong lòng không?”