“Vương đại sư, mau bắt đầu.” Người cầm quyền trầm giọng nói.
Lúc này, một người đàn ông trung niên run rẩy bước ra. Hắn ta có đôi mắt tam giác, ngũ quan mỏng nhọn, vừa nhìn đã biết là tướng khắc nghiệt cay độc. Chỉ trong chốc lát, trên mặt hắn ta đã phủ đầy khí xám.
“Không… không đúng. Cô ta rõ ràng là người mệnh định, sao… sao lại có thể…”
“Vương đại sư, ông nói cái gì vậy?” Người cầm quyền cuối cùng cũng nhận ra có điều bất ổn.
“Ngay khoảnh khắc cô ta bước vào, trận pháp đã khởi động, hơn nữa là nghịch hướng, đang ép ngược toàn bộ nhà họ Triệu.” Cơ thể Vương đại sư run lên không kiểm soát.
“Cái gì gọi là nghịch hướng? Cái gì gọi là ép toàn bộ nhà họ Triệu!” Người cầm quyền hoảng hốt đứng bật dậy khỏi sô pha. Ông ta kinh hoàng phát hiện, bàn tay vốn chỉ hơi khô héo vì tuổi tác của mình, đang co rút lại với tốc độ mắt thường cũng nhìn thấy được.
“Vương đại sư! Sao lại thành ra thế này, mau… mau cứu tôi với.” Người cầm quyền gào lên, giọng nghẹn ngào tuyệt vọng. Ông ta nhìn sang Thẩm Tước đang ngồi trên ghế, vẻ mặt ung dung tự đắc, trong đầu chợt lóe lên một ý niệm dữ dội đến đáng sợ…
Người cầm quyền loạng choạng mấy bước rồi bổ nhào tới dưới chân Thẩm Tước, cả người phủ phục sát đất.
“Thẩm tiểu thư, tôi xin lỗi, thật sự xin lỗi. Là tôi mù, là nhà họ Triệu không nên tính kế với cô. Tôi sai rồi, tôi có thể chết, cầu xin cô đừng liên lụy tới nhà họ Triệu.” Người cầm quyền dập đầu bôm bốp.
Thẩm Tước không thèm mở mắt: “Đã nói là hai ngày, thiếu một phút cũng không được.”
Sắc mặt người cầm quyền trắng bệch. Lúc này ông ta cũng không còn sức đứng dậy. Nếu thật sự đủ hai ngày… e rằng ông ta sẽ tan thành một làn khói nhẹ.
Không bao lâu sau, bên ngoài tòa nhà chính nhà họ Triệu liên tiếp vang lên tiếng phanh xe gấp. Con cháu nhà họ Triệu khóc lóc lao vào trong. Triệu tổng chạy ở phía trước.
Người đàn ông trung niên ban nãy, lúc này bằng mắt thường cũng nhìn thấy được ông ta đã già đi cả chục tuổi.
“Ông ơi, có phải là…” Triệu tổng còn chưa nói xong, đã trông thấy người cầm quyền già nua đến mức hít thở cũng khiến cả người run rẩy, đang quỳ trước mặt Thẩm Tước, giọng nói lập tức nghẹn lại.
Những người còn lại sớm đã bị dọa choáng váng.
Bọn họ đều biết người cầm quyền đã bày mưu, cũng biết ông ta muốn nghịch thiên cải mệnh. Chiêu này đối với người khác thì tàn nhẫn độc ác, nhưng lại có thể bảo đảm nhà họ Triệu bọn họ thịnh vượng không suy yếu.