Thẩm Bắc nghẹn đến đỏ bừng mặt, một tay chỉ thẳng vào Thẩm Tước: “Mày… mày…” Một lúc lâu vẫn không nói được lời nào khác.
Thẩm Tước khẽ cười, nhìn Triệu tổng đang nằm dưới đất, nói: “Triệu tổng cần tôi xin lỗi sao?”
Triệu tổng run lên: “Không… không cần, không cần. Thẩm tiểu thư có yêu cầu gì cứ việc nói, chỉ cần cô chịu đi đến nhà họ Triệu cùng tôi, tôi nhất định sẽ cố gắng hết sức để thỏa mãn cô.”
Thẩm Tước chậm rãi đi tới trước sô pha ngồi xuống.
“Thứ nhất, tôi muốn 40% cổ phần của Thẩm thị, ngay bây giờ.”
“Mày nằm mơ!” Thẩm Bắc gào lên. Cướp cổ phần chẳng khác nào lấy mạng ông ta.
“Thẩm tiểu thư đang nói chuyện, đến lượt ông xen vào sao?” Triệu tổng gầm lên.
Thẩm Bắc vừa giận vừa uất ức, nhưng vẫn không dám đối đầu với Triệu tổng, chỉ biết nghẹn đến mức mặt mày đỏ bừng.
“Thứ hai, nhà họ Triệu mời tôi tới cửa, phải thể hiện đủ thành ý.” Thẩm Tước nhìn về phía Triệu tổng.
“Thẩm tiểu thư cảm thấy bao nhiêu là hợp lý?” Triệu tổng thức thời hỏi.
“Thời gian của tôi rất quý. Tôi có thể ở nhà họ Triệu hai ngày, hai trăm triệu.” Thẩm Tước giơ hai ngón tay: “Tiền và cổ phần chuyển khoản xong, lập tức lên đường.”
Triệu tổng đau như cắt. Nhưng hiện tại, đánh không lại, nói cũng không thắng, chỉ có thể tạm thời đưa tiền. Đợi Thẩm Tước vào nhà họ Triệu rồi…
Hừ, sẽ không thể nào đi ra được. Đến lúc đó, tiền và cổ phần, tự nhiên sẽ lấy lại hết…
“Được, tôi lập tức sắp xếp.” Triệu tổng nói dứt khoát. Ông ta liếc Thẩm Bắc một cái: “Thẩm tổng cũng chuẩn bị làm thủ tục chuyển nhượng cổ phần đi, mời luật sư chuyên nghiệp công chứng.”
Thẩm Bắc lập tức hiểu ý.
Đúng vậy, một khi vào nhà họ Triệu, sẽ không thể quay về.
Thế là hai kẻ tự cho là nắm chắc phần thắng kia bận rộn suốt hơn hai tiếng.
Thẩm Tước nhìn bản công chứng chuyển nhượng cổ phần luật sư đưa tới, lại liếc tài khoản ngân hàng trên điện thoại của mình, sau khi xác nhận số dư, cô hài lòng đứng dậy.
“Đi thôi, Triệu tổng. Yên tâm, tôi nhất định sẽ ở nhà họ Triệu đủ hai ngày.”
Hy vọng các người đừng khóc.
Đoàn xe rời khỏi nhà họ Thẩm.
Ánh mắt Thẩm Bắc càng lúc càng âm trầm…
Rồi sẽ có một ngày, ông ta trở thành kẻ thống trị thành phố này. Đến lúc đó, ngay cả nhà họ Triệu cũng sẽ bị ông ta giẫm dưới chân.
*
Tại nhà họ Triệu.
Xe vừa tiến qua cổng lớn, lại chạy thêm mười phút nữa mới đến được tòa nhà chính.
Khoảnh khắc bước xuống xe, làn sương đen dày đặc ập thẳng về phía Thẩm Tước…