Thế giới 1 - Chương 6: Thiên kim thật bị mượn thọ

“Triệu tổng, cơn gió nào thổi ngài tới đây vậy.” Thẩm Bắc lập tức thu lại vẻ kiêu căng ban nãy, cụp mi rũ mắt mở miệng, còn đích thân rót cho người đàn ông một chén trà. So với lúc đối mặt Thẩm Tước, quả thật như hai người khác hẳn nhau.

Ánh mắt Thẩm Tước mang theo ý giễu cợt, không hề che giấu sự khinh thường của cô.

“Vị này chính là thiên kim thật sự của nhà họ Thẩm, Thẩm Tước?” Triệu tổng nhìn chằm chằm ngũ quan của Thẩm Tước một lúc lâu, cuối cùng mới hài lòng nở nụ cười: “Không tệ, trông rất có phúc khí.”

Thẩm Bắc cúi đầu khom lưng, những lời muốn mắng Thẩm Tước bị ông ta nuốt ngược trở lại.

“Ngài nói rất đúng.”

Triệu tổng đứng dậy, nói: “Thẩm tiểu thư, đi thôi.”

“Đi đâu?” Thẩm Tước không hề nhúc nhích.

Triệu tổng bước tới trước mặt Thẩm Tước, nói: “Người trẻ tuổi kiêu ngạo một chút, có chút tâm huyết cũng không sao, nhưng nếu không nhận rõ vị trí của mình, sẽ chết mà không biết mình chết như thế nào.”

Ông ta giơ tay lên, định vỗ vỗ lên mặt Thẩm Tước.

“Á!”

Triệu tổng kêu lên thảm thiết. Thẩm Tước siết chặt cánh tay ông ta, sau đó nghe một tiếng “rắc”, xương bị bẻ gãy.

Những người Triệu tổng mang theo lao thẳng về phía Thẩm Tước. Nhưng chỉ mười phút sau, bao gồm cả đám bảo tiêu nhà họ Thẩm, tất cả đều ngã rạp trên mặt đất.

Thẩm Tước đi tới trước mặt Triệu tổng, nhìn từ trên cao xuống.

“Người già kiêu ngạo một chút, có chút tâm huyết cũng không sao, nhưng nếu không có thực lực, thật sự sẽ chết rất thảm.”

Triệu tổng run lẩy bẩy, lần đầu tiên ông ta nhìn Thẩm Tước bằng ánh mắt như vậy. Khí tức trên người cô khiến chân ông ta mềm nhũn.

“Tôi… tôi sai rồi, Thẩm tiểu thư. Là… là người nhà cô đã đồng ý, bảo tôi đưa cô tới nhà họ Triệu.”

“Đây là hứa hẹn của nhà họ Thẩm, cô xem…” Triệu tổng cuống quýt nói. Nếu hôm nay ông ta không đưa được Thẩm Tước về nhà họ Triệu, ông ta chắc chắn sẽ chết.

Nhà họ Triệu mạnh, là vì trong nhà có những thủ đoạn tàn nhẫn, dơ bẩn và khát máu. Chỉ cần Thẩm Tước bước chân vào cổng nhà họ Triệu, mọi thứ sẽ không còn do cô quyết định nữa.

Cho nên, hiện tại dù dùng bất cứ cách nào, cũng phải đưa được Thẩm Tước về nhà họ Triệu…

“Thẩm Tước, mày… mày muốn làm phản sao? Tao đã đồng ý với nhà họ Triệu rồi, mày còn không mau ngoan ngoãn xin lỗi Triệu tổng, sau đó đi cùng Triệu tổng.” Sau một lúc lâu, Thẩm Bắc mới tìm lại được giọng nói của mình.

Ông ta không ngờ Thẩm Tước trước giờ luôn nhẫn nhịn chịu đựng, lại dám không nghe lời.

“Hứa hẹn của nhà họ Thẩm chỉ là cái rắm với tôi.” Thẩm Tước thản nhiên mở miệng.