Thế giới 1 - Chương 5: Thiên kim thật bị mượn thọ

“Đồ hỗn xược, quỳ xuống cho tao!” Một người đàn ông trung niên gầm lên đầy giận dữ.

Thẩm Tước nhìn qua, chỉ thấy một gương mặt méo mó vì phẫn nộ.

“Ủa, tại sao phải quỳ?” Cô hỏi với giọng điệu lạnh nhạt.

“Mày còn dám hỏi à, mày dám đánh anh trai ruột và đám công tử bột kia nhập viện! Mày đúng là cả gan làm loạn, muốn chết đúng không!” Giọng người đàn ông trung niên như càng bùng lên lửa giận.

“Ồ, thế ông có biết tại sao tôi lại đánh họ không?” Thẩm Tước hỏi lại.

Người đàn ông trung niên, cũng chính là cha của nguyên chủ, tên Thẩm Bắc, ngẩn người ra.

Đương nhiên ông ta biết nguyên do của sự việc, nhưng từ trước tới nay, Thẩm Ninh Thành và những người khác đều đối xử với Thẩm Tước như vậy, và Thẩm Tước thì luôn nhẫn nhịn.

Trong lòng ông ta, việc Thẩm Tước bị bắt nạt là chuyện bình thường.

Tuy Thẩm Tước là con gái ruột của ông ta, nhưng từ nhỏ đã được nuôi ở vùng quê, thô kệch và yếu đuối, không có chút nào phong thái kiêu sa của tiểu thư nhà giàu.

Một đứa con gái như vậy sẽ không mang lại vinh dự cho ông ta, càng không thể nói đến chuyện mai sau liên hôn để đem lại lợi ích cho nhà họ Thẩm.

Hào môn nào có tình thân, chỉ có sự dối trá và lợi dụng mà thôi.

Còn Thẩm Ninh An, tuy không phải con gái ruột của ông ta, nhưng từ nhỏ cô ta luôn là con nhà người ta trong miệng mọi người, không thể trách ông ta thiên vị, bởi con người mà vô dụng thì ngay cả sự tồn tại cũng là sai.

Huống hồ, nhà họ Thẩm đã cho Thẩm Tước cuộc sống giàu sang mà cả đời cô không thể nào mơ tới.

Ánh mắt Thẩm Bắc lạnh lùng hơn lúc nãy vài phần: “Đồ phế vật, giờ tao lấy tư cách là cha mày ra lệnh cho mày quỳ xuống!”

Tiếng cười lạnh lùng của Thẩm Tước vang lên: “Cha? Ông có xứng sao?”

Thẩm Bắc không ngờ Thẩm Tước lại dám công khai đối chọi với ông ta: “Người đâu!”

Hơn mười tên vệ sĩ ồ ạt xông vào, ai nấy đều cao to vạm vỡ, mặt mày hung dữ.

“Trói con súc sinh này lại cho tao, hôm nay tao phải dạy dỗ nó một bài học!” Thẩm Bắc gầm lên.

Bọn vệ sĩ vừa định xông tới thì quản gia đã hô to: “Ông chủ, người nhà họ Triệu đến ạ.”

Sắc mặt Thẩm Bắc đột nhiên thay đổi, ông ta giơ tay ra hiệu cho bọn vệ sĩ dừng lại.

“Cổng nhà họ Thẩm đúng là khó vào thật.” Người đàn ông trung niên cầm đầu thấy Thẩm Bắc còn chưa kịp bước tới, đã đi thẳng đến ngồi xuống ghế sofa chủ vị.