Thế giới 1 - Chương 2: Thiên kim thật bị mượn thọ

Đôi mắt đen nhánh của Thẩm Tước cuộn trào sự lạnh lẽo, một tay chống đất bật dậy, một cước đá thẳng vào phần thân dưới của Thẩm Ninh Thành.

Thẩm Ninh Thành bay ra ngoài, ngã mạnh xuống đất, toàn thân run rẩy vì đau nhức, hai tay ôm lấy phần thân dưới mà phát ra tiếng rên la kinh hãi: “A, a, đau!”

Trong nhà vệ sinh chật chội, tất cả mọi người đều sững sờ trước cảnh tượng này.

Thẩm Tước từ từ đi về phía Thẩm Ninh Thành, ánh mắt cô độc ác, giống như một con quỷ dữ bò ra từ địa ngục.

Cô liếʍ nhẹ giọt máu tràn ra ở khóe môi, đó là hương vị tinh khiết của máu người.

Đã rất nhiều năm rồi cô không được nếm.

Áp lực mạnh mẽ từ Thẩm Tước khiến Thẩm Ninh Thành run rẩy vì sợ hãi, cái miệng hôi thối vô cùng kia khép mở hồi lâu mới phát ra được tiếng.

“Thẩm… Thẩm Tước, mày… mày dám làm tao bị thương, tao là anh mày!”

“Anh là cái thá gì mà cũng xứng để tôi gọi là anh.”

Thẩm Ninh Thành trợn tròn mắt không thể tin được, nhưng cơn đau nhức giữa hai chân nhắc nhở hắn rằng nếu còn muốn giữ lại “cái đó” thì phải đến bệnh viện ngay lập tức.

Thẩm Ninh Thành gào lên với đám lâu la đã bị dọa choáng váng: “Đưa tao đi bệnh viện trước đã, Thẩm Tước, mày cứ chờ đó, sau khi về, tao nhất định sẽ bắt cha mẹ cho mày một trận ra trò.”

Thẩm Tước khẽ cười, khóe môi nhếch lên một đường cong tàn nhẫn, cô đá bay mấy gã lâu la xông tới, sau đó thong thả bước đến trước mặt Thẩm Ninh Thành.

Dưới ánh mắt kinh hoàng của hắn, cô hung hăng giáng xuống một cước, nghiền nát… trứng của hắn.

“A!”

Tiếng kêu của Thẩm Ninh Thành thảm thiết thê lương mà đinh tai nhức óc.

Khi đã chắc chắn hắn đã trở thành một kẻ vô dụng, Thẩm Tước mới rụt chân về, ghét bỏ chà chà xuống đất, rồi quay người lại, ánh mắt dừng trên khuôn mặt của mấy gã đàn ông vừa rồi còn đang nhìn cô đầy hứng thú.

Bọn họ đều là lũ tay sai của Thẩm Ninh Thành, ngày thường cũng không ít lần bắt nạt nguyên chủ.

Vừa nãy còn có ý đồ xấu.

Vì sự ổn định của xã hội, Thẩm Tước rút ra một con dao găm, dưới ánh mắt run rẩy kinh hãi của mọi người, cô vung mấy nhát, triệt để nhổ cỏ tận gốc…

“A!”

“A!”

Tiếng kêu thảm thiết không dứt.

Thẩm Tước hài lòng từ từ đi xuống lầu, cô đến cầu thang, nghe thấy trong nhà vệ sinh không ngừng vang lên âm thanh hoảng loạn.

“Mau, mau gọi xe cứu thương đi.”

“Mau thông báo cho người nhà họ Thẩm.”

“A, đau chết mất.”

“Thẩm Tước điên rồi, Thẩm Tước điên rồi.”

Khóe môi Thẩm Tước nhếch lên một nụ cười lạnh, đừng nóng vội, cuộc báo thù mới chỉ bắt đầu thôi.