“Thế nào, mượn thọ người khác thì vui vẻ tiếp nhận. Giờ bị phản phệ lại không chịu nổi? Tiêu chuẩn kép như vậy, cũng quá buồn cười rồi.”
Giọng Thẩm Tước chậm rãi vang lên.
“Không ổn rồi.”
Mọi người nhìn Thẩm Tước, lại nhìn người cầm quyền già nua đang quỳ trước mặt cô, lập tức quyết đoán quỳ rạp xuống.
“Cao nhân, xin cô tha cho chúng tôi. Nhà họ Triệu tình nguyện làm lính hầu của cô.” Người kế nhiệm nhà họ Triệu run giọng nói.
“Thẩm tiểu thư, xin… xin buông tha cho bọn họ. Một mình tôi gánh chịu là được.” Người cầm quyền run rẩy cầu xin.
Ở bên kia, Vương đại sư đã sợ đến mức gần như mất khống chế. Thẩm Tước liếc hắn ta một cái đầy vẻ chán ghét.
Vương đại sư vừa bò vừa lăn tiến lên: “Tôi… tôi lấy danh nghĩa sư tôn thề, nguyện trung thành với Thẩm tiểu thư.”
“Những con kiến tham lam.” Thẩm Tước thản nhiên nói: “Tôi khinh thường sự trung thành của các người. Chỉ cần tôi còn ngồi ở đây, thọ nguyên của các người sẽ chảy cuồn cuộn không ngừng về phía này.”
Hơi thở của Thẩm Tước thông suốt, tâm tình cũng thông suốt theo đó.
Đồng thời, trong lòng cô rất rõ ràng, mình không thể ở lại nơi này quá lâu. Cô vẫn chưa hiểu rõ quy tắc Thiên Đạo của thời đại này, đôi cánh còn chưa đủ cứng cáp…
Nếu quá phô trương, nhất định sẽ dẫn tới tai họa.
Thẩm Tước không hề muốn lại bị truy sát.
Nhưng những điều đó, cô sẽ không chủ động nói ra.
“Xin… xin hỏi Thẩm tiểu thư, nếu muốn mời cô rời đi, thì cần thêm bao nhiêu tiền?” Triệu tổng cẩn thận hỏi: “Hai trăm triệu nữa có đủ không?”
Câu nói ấy như mở ra một lối nghĩ mới cho tất cả mọi người.
“Năm tỷ, có được không? Có thể phiền Thẩm tiểu thư rời khỏi nơi này…” Người cầm quyền mở miệng.
“Năm tỷ?” Thẩm Tước ngước mắt nhìn ông ta.
“Cùng với 51% cổ phần của nhà họ Triệu.” Người cầm quyền cắn răng nói tiếp.
“Tôi vốn định đồng ý rồi.” Thẩm Tước khẽ cười: “Nhưng thêm 51% cổ phần nữa, tôi cũng không ngại.”
Cô nhấc chân khẽ điểm xuống sàn. Gợn sóng của trận pháp trong nháy mắt tan biến.
Mọi người đều cảm nhận rõ ràng, sinh mệnh vừa rồi còn bị xói mòn liên tục, rốt cuộc đã ngừng tràn ra ngoài.
“Hôm nay…”
“Hôm nay không có chuyện gì xảy ra cả. Thẩm tiểu thư chỉ tới nhà họ Triệu dạo một chuyến. Tôi vừa gặp đã thấy thân quen, tất cả những thứ tặng cho Thẩm tiểu thư đều là tự nguyện. Sau này nếu Thẩm tiểu thư có bất kỳ sai bảo nào, nhà họ Triệu nhất định không từ chối.” Người cầm quyền lên tiếng cam kết.
Thẩm Tước mỉm cười gật đầu, đứng dậy rời đi, hoàn toàn không lo bọn họ lật lọng.
Chỉ cần bọn họ dám… cô sẵn sàng chơi tới cùng.