Thế giới 1 - Chương 7

Do bố mẹ Thẩm định cư ở nước ngoài quanh năm, mà Thẩm Thanh Quân lại là kiểu người thích yên tĩnh, nên trong biệt thự họ Thẩm ngoài anh em bọn họ ra thì chỉ có vài người giúp việc. Thế nên trốn ra ngoài cũng không quá khó.

Vấn đề là dạo gần đây không hiểu sao Thẩm Thanh Quân cứ ở lì trong nhà suốt. Mọi hành tung của Nguyễn Miên Miên đều nằm trong phạm vi giám sát của anh.

Dù cô viện cớ thế nào, Thẩm Thanh Quân cũng không cho cô bước ra khỏi cửa.

Cô chỉ đành nhẫn nại chờ thời cơ. Và rồi, cuối cùng cơ hội cũng đến.

Sáng sớm nay, Thẩm Thanh Quân nhận được một cú điện thoại khẩn, rời khỏi biệt thự trong vội vàng. Nguyễn Miên Miên tận mắt thấy anh lên xe, lái thẳng ra khỏi khu nhà.

Cô mừng đến mức nhảy cẫng lên: “Cuối cùng cũng được tự do rồi!”

Hệ thống 233 gào lên: [Chạy mau! Còn đứng đó làm gì!]

Miên Miên thay đồ, xách túi, giẫm lên đôi giày cao gót nhỏ xinh rồi nhanh như sóc chuồn ra cửa.

Người lái xe hôm nay vẫn là lão Trương. Ông hỏi: “Cô chủ muốn đi đâu ạ?”

Nguyễn Miên Miên: “Tới hội sở Thanh Thủy.”

“Nhưng cậu chủ dặn là cô không được tự ý ra ngoài…”

Cô trừng mắt: “Chú lắm lời thế? Tôi nói đi là đi. Có chuyện gì tôi chịu trách nhiệm!”

Lão Trương im lặng lái xe.

Hội sở Thanh Thủy là một câu lạc bộ tư nhân cao cấp nổi tiếng, nơi thường xuyên có các minh tinh, đại gia, thương nhân lui tới. Hôm nay nhà họ Hoắc có một vị trưởng bối tổ chức tiệc đính hôn ở đây, mời rất nhiều khách, bãi đỗ xe gần như chật kín.

Nguyễn Miên Miên vừa xuống xe đã lập tức bước thẳng vào hội sở.

Nhân viên tiếp tân ở cửa chặn cô lại: “Xin lỗi tiểu thư, đây là khu hội viên riêng, phiền cô xuất trình thẻ thành viên.”

Nguyễn Miên Miên lấy ra một chiếc thẻ vàng lấp lánh từ trong túi xách: “Cầm đi.”

Tiếp tân quét thẻ qua máy, lập tức gương mặt thay đổi, cung kính cúi đầu: “Thì ra là cô Thẩm, mời vào!”

Nguyễn Miên Miên: “Hoắc Thịnh đang ở đâu?”

“Anh ấy và người nhà họ Hoắc đang ở phòng tiệc VIP trên tầng cao nhất.”

Nguyễn Miên Miên vào thang máy chuyên dụng, lên thẳng tầng cao. Rất nhanh, giữa hàng loạt quan khách, cô đã tìm thấy Hoắc Thịnh.

Cô lặng lẽ ẩn mình, quan sát từ xa. Đợi đến khi Hoắc Thịnh rời khỏi phòng tiệc, mới lập tức nhẹ nhàng bám theo.

Hoắc Thịnh vừa ra ngoài định hóng mát, thì bất chợt nghe thấy tiếng gọi sau lưng: “Anh Thịnh~!”

Anh ta quay đầu thấy Thẩm Miên Miên đang bước nhanh về phía mình.