Quyển 1 - Chương 7: Tỷ tỷ bị vu hãm tư thông

Liễu Nhược Nhan hiểu rõ bản thân không thuộc về thế giới này, nàng ta là người từ hiện đại xuyên tới, tư duy và cách sống hoàn toàn khác biệt.

Nữ nhân chốn cổ đại chịu quá nhiều oan khiên, có uất ức cũng chỉ biết nuốt vào trong. Nhưng nàng ta không phải kiểu người cam chịu.

Nàng, Liễu Nhược Nhan, sống thẳng thắn, tiêu sái, chưa từng làm điều gì hại ai. Nếu Thính Cầm dám vu oan cho nàng ta, thì nhất định phải đứng ra xin lỗi!

Nàng ta khoanh tay chống nạnh, vẻ mặt nghịch ngợm đầy khí thế. Trong mắt Vân Thời Thanh, nàng ta như một tinh linh nhỏ nhắn kỳ lạ, luôn khiến người khác bất ngờ và không khỏi bị cuốn hút.

Liễu Nhược Nhan “hừ” một tiếng, hất cằm nói:

“Thính Cầm, bổn tiểu thư tin rằng ai cũng bình đẳng, vì vậy ta không muốn dùng thân phận ép buộc ngươi. Chuyện này, chỉ cần ngươi mở miệng xin lỗi thì coi như xong.”

Thính Cầm ấm ức siết chặt nắm tay. Nàng chỉ là một nha hoàn, từ nhỏ đã được tiểu thư bảo vệ, chưa từng cảm thấy thân phận mình thấp kém.

Vậy mà nay, Liễu Nhược Nhan miệng thì nói người người bình đẳng, nhưng lại độc đoán lấy một phía suy đoán mà phán nàng có tội, ép nàng phải xin lỗi, nếu không sẽ bị đánh trượng!

Lúc này, Vân Nguyệt Tỉ lên tiếng, giọng nhàn nhạt nhưng không thiếu phần nghiêm khắc:

“Nhược Nhan, Thính Cầm là người của ta. Dù nàng thật sự có sai, thì cũng nên do ta xử phạt.”

Nàng ho khẽ mấy tiếng, lấy khăn che miệng mũi, tránh để gió lạnh lùa vào:

“Khụ… Nhược Nhan, chúng ta xưa nay thân thiết, cái gì ta cũng đều nhường ngươi một phần. Nhưng người của ta, ngươi không thể tùy tiện trừng trị. Nếu chuyện này truyền ra ngoài, người ta sẽ nói phủ Thượng thư chúng ta vô phép tắc, không còn quy củ gì nữa.”

Thính Cầm nghe vậy, trong lòng nghẹn một trận tủi thân. Tiểu thư rốt cuộc vẫn cố chấp, một lần nữa áp chế nàng.

Liễu Nhược Nhan muốn phản bác, nhưng nhất thời lại chẳng biết nói sao cho phải. Cuối cùng chỉ hậm hực nói:

“Nguyệt Tỉ tỷ, tỷ bị phu tử dạy đến khô khan, không còn chút linh khí nào. Cả đời chỉ biết sống vì người khác, chẳng có lấy một chút tự chủ. Lời đồn bên ngoài thì sao chứ? Đời người sống một lần, chẳng phải nên sống sao cho thong dong, tự tại? Chỉ cần bản thân không làm điều sai, thì việc gì phải để tâm đến ánh nhìn thiên hạ?”

Ánh mắt Vân Nguyệt Tỉ lạnh đi, nàng thầm nghĩ: Ngươi thật sự nghĩ như vậy sao? Nếu vậy, khi đối mặt với ngàn người chỉ trỏ, vì sao lại đẩy nguyên chủ vô tội ra gánh thay những lời đồn thất thiệt kia?

Ngay lúc không khí có phần căng thẳng, ánh mắt Vân Thời Thanh bỗng sáng rực lên. Hắn thực lòng tán thưởng, cười nói:

“Lời của Nhược Nhan muội muội thật đáng suy ngẫm. Phải biết thiên hạ có trăm ngàn lời, không thể mong tất cả đều là khen ngợi. Bị người gièm pha là chuyện thường, nếu chuyện gì cũng để tâm đến dư luận, thì sống sẽ chẳng còn chút tự do nào nữa.”

Liễu Nhược Nhan lè lưỡi, làm mặt quỷ với hắn:

“Mỗi lần đều lặp lại lời ta nói, ngươi thật chẳng biết xấu hổ!”

Vân Thời Thanh bật cười, ánh mắt dịu dàng:

“Xem ra ta nên dâng quà nhập học cho muội, thỉnh muội muội làm phu tử của ta mới được.”

Ánh mắt hắn tràn đầy sự thưởng thức. Trong lòng Vân Thời Thanh, Nhược Nhan không giống mấy lão phu tử cổ hủ, nhưng lại thấu hiểu đạo lý một cách sâu sắc. Nàng ta giống như một báu vật khiến người khác không ngừng muốn tìm hiểu, muốn đến gần.

Lúc này, Vân Nguyệt Tỉ bất chợt nhớ lại chuyện cũ. Năm đó, sau vụ nha hoàn của Liễu Nhược Nhan bị bắt quả tang tư thông, người bị vu oan lại là nha hoàn của nguyên chủ.

Nguyên chủ khi ấy bị bàn tán chỉ trích, vốn định đứng ra làm sáng tỏ, nhưng bị chính Vân Thời Thanh ngăn lại.

Hắn từng nói:

“Nhược Nhan từ nhỏ đã không có người thân, vẫn luôn sống trong phủ chúng ta. Chúng ta sao có thể để nàng chịu đựng tổn thương như thế này? Huống hồ, Nguyệt Tỉ, từ bé ngươi và Nhược Nhan đã thân thiết. Nay ngươi bị người đời chỉ trích, đã nếm trải loại đau đớn này… vậy ngươi còn muốn nói ra sự thật, để Nhược Nhan cũng phải chịu cùng một vết thương như ngươi sao?”