Bà nói muốn đánh, là đánh Thanh Mai. Tiểu thư phạm lỗi, nha hoàn liền thành kẻ chịu tội thay.
Thanh Mai càng sợ, không ngừng cầu xin Liễu Nhược Nhan cứu giúp, nhưng Liễu Nhược Nhan sợ vạ lây, chỉ trơ mắt nhìn Thanh Mai khóc lóc cầu khẩn. Gã sai vặt vung từng cái tát nặng nề, đánh đến khuôn mặt non trẻ kia rách da, khóe miệng máu tươi chảy thành vệt, hai bên má sưng phù như bánh bao hấp.
Thanh Mai tuyệt vọng gào khóc, mà Liễu Nhược Nhan lại chẳng buồn liếc mắt lấy một cái.
Hầu phu nhân lạnh lùng nhìn nàng ta, ánh mắt băng giá khiến Liễu Nhược Nhan rùng mình, mồ hôi lạnh túa ra. Có lẽ, vị hầu phu nhân này chẳng qua là mượn chuyện “gϊếŧ gà dọa khỉ” thôi, đánh Thanh Mai nhưng thực ra là cảnh cáo nàng ta.
Hầu phu nhân thản nhiên nói:
“Liễu tiểu thư ở nhờ nhà người khác, làm việc cũng nên nghĩ cho người ta một chút.”
Bà phất tay áo, để Vân Nguyệt Tỉ dẫn mọi người đi uống trà, thưởng hoa, coi như đã làm tròn lễ nghĩa chủ nhà.
Nhưng chuyện này còn lâu mới xong. Vài ngày sau, tin đồn đã lan khắp thành.
Ai cũng biết Vân phủ xui xẻo, chứa chấp một tiểu thư ở nhờ mà dám xúi giục nha hoàn tư thông với gã sai vặt, bị bắt quả tang ngay tại chỗ.
Đến cả đồ tể mổ heo ngoài chợ cũng dám ngang nhiên cười nhạo cái tên Liễu Nhược Nhan, thanh danh của nàng ta hoàn toàn thối nát.
Người ta nói:
“Đại tiểu thư mà còn ăn nói phóng đãng như thế, chỉ biết hưởng lạc trước mắt, ha ha, chi bằng gả cho ta, ta đảm bảo nàng ta sẽ vui đến chết!”
Gã bán cá nhổ toẹt:
“Phi! Các ngươi còn muốn cưới hả? Nhà cao cửa rộng thế kia, ai biết nàng ta đã dây dưa với bao nhiêu gã sai vặt rồi. Ta thì không dám rước về đâu!”
Phố phường còn thế, huống chi là trong các nhà quyền quý, càng thêm khinh thường nàng ta.
Liễu Nhược Nhan vốn mang theo kiêu ngạo của một kẻ xuyên không từ hiện đại, rốt cuộc cũng ngã nhào ở chuyện này.
Vân Nguyệt Tỉ thì chỉ thở nhẹ một hơi, coi như “gieo gió gặt bão”.
Năm đó, nha hoàn của Liễu Nhược Nhan cũng từng vụиɠ ŧяộʍ tư thông, Liễu Nhược Nhan lại đẩy hết tội sang nàng, khiến nàng vô duyên vô cớ chịu miệng đời phỉ nhổ.
Vậy mà khi Vân Nguyệt Tỉ vì chuyện ấy mà bệnh nặng nằm liệt, Liễu Nhược Nhan còn đến bên giường, đắc chí dạy dỗ:
“Nguyệt Tỉ tỷ tỷ, ngươi quá để ý lời đồn. Người khác nói chẳng đáng gì cả, sao ngươi không học ta, cứ tiêu sái thoải mái cho xong?”
…
Hôm nay, Vân Nguyệt Tỉ ngồi trong sân gảy đàn. Tiếng đàn thanh nhã, cao khiết, chẳng vướng chút tình cảm nữ nhi thường tình, chỉ còn lại vẻ lặng lẽ và xa xăm.
Vân Thời Thanh bước vào, gọi:
“Muội muội!”
Vân Nguyệt Tỉ bị ngắt hứng, dừng tay:
“Ca ca, tìm ta có việc gì?”
Trên mặt Vân Thời Thanh thoáng hiện nét áy náy, nhưng nghĩ đến Liễu Nhược Nhan đáng thương, hắn vẫn mở miệng:
“Muội muội, ta đến là vì chuyện của Nhược Nhan. Muội có thể nói giúp nàng một câu, bảo rằng Thanh Mai và Trường Phúc vốn là người của Vân phủ, mọi chuyện cũng có phần lỗi quản giáo bất cẩn của phủ ta.”
Thính Cầm đứng bên cạnh suýt nữa không tin nổi tai mình. Nếu không phải điên rồi, sao lại nói ra lời hồ đồ đến thế?
Vân Nguyệt Tỉ ngẩng mắt, ánh nhìn lạnh lẽo, sâu thẳm khiến Vân Thời Thanh đứng ngồi chẳng yên.
Hắn gượng nói:
“Muội muội, ta biết lời ta có phần đột ngột, nhưng Nhược Nhan từ nhỏ đã lớn lên cùng chúng ta. Giờ vì chuyện này mà nàng ngày ngày chẳng buồn ăn uống. Chúng ta sao có thể để nàng một mình gánh hết? Nói là do Vân phủ quản giáo bất nghiêm, ít ra cũng khiến nàng dễ thở hơn một chút.”
“Ca ca, đây là Nhược Nhan nhờ ngươi đến phải không?” Vân Nguyệt Tỉ hỏi thẳng.
Vân Thời Thanh do dự rồi gật đầu:
“Đúng, nhưng mà Nhược Nhan nàng…”
“Đã đủ minh mẫn để nhờ ca ca đi lo liệu hộ, xem ra tinh thần cũng không đến nỗi nào.” Vân Nguyệt Tỉ nhạt giọng: “Ca ca, Nhược Nhan từng dạy ta rằng lời đồn nhảm đều không đáng để ý, người sống một đời chỉ cần vì bản thân. Ta thấy ngươi lo xa quá rồi, với tính cách tiêu sái rộng rãi của nàng ta, chắc chắn nàng ta không sao đâu.”
Lời ấy khiến Vân Thời Thanh nhớ lại không ít điều Nhược Nhan từng nói, trong lòng thoáng ngập ngừng.
Vân Nguyệt Tỉ tiếp lời:
“Ca ca cũng đừng nghĩ đến chuyện tự tiện tung ra lời lẽ bao che. Chuyện này, ta sẽ bẩm báo phụ thân. Nếu ca ca dám làm bậy khiến Vân phủ mang tiếng xấu, phụ thân tất sẽ nghiêm trị.”
Nghe nhắc tới phụ thân, Vân Thời Thanh liền run. Ngoài Liễu Nhược Nhan, người hắn sợ nhất chính là Vân thượng thư.
Thế là hắn rơi vào giằng co: một bên là Nhược Nhan từng tỏ ra chẳng hề để bụng lời đồn, khi ấy hắn còn tưởng nàng ta thực sự thoát tục như tiên nữ; một bên, nàng ta lại đang đau khổ cầu cứu, bảo hắn đến thuyết phục Nguyệt Tỉ. Nhưng hắn không thể làm được.
Rốt cuộc, Vân Thời Thanh chẳng dám đến gặp Liễu Nhược Nhan nữa, hắn sợ thấy ánh mắt thất vọng của nàng ta.
Bên kia, Liễu Nhược Nhan mới hiểu rõ thế nào gọi là “lời nói cũng có thể gϊếŧ người”.
Nàng ta gần như không dám bước ra khỏi cửa, chỉ sợ bị người chỉ thẳng mặt mắng là phóng đãng. Ngay cả bọn hàng thịt, hàng cá cũng dám lớn tiếng chửi rủa nàng ta, nỗi nhục này khiến nàng ta tức tưởi đến cực điểm.
Nhưng càng khiến nàng ta khó chịu hơn chính là Thời Thanh ca và Mộ Dung ca đều không đến thăm.
Nếu nữ chính xuyên không mà không có nam nhân anh tuấn vây quanh, vậy thì còn tính là nữ chính sao?
Liễu Nhược Nhan không cam lòng để thanh danh mình hủy hoại như vậy. Vốn dĩ, nàng ta có tiền đồ rực rỡ: trưởng tử Vân thượng thư, trưởng tôn Định Quốc công, thậm chí cả vị Thái tử cao ngạo kia, đều từng để mắt đến nàng ta. Nàng ta đáng lẽ đã có một cơ duyên hiếm có, ai ngờ hết thảy đều bị Vân Nguyệt Tỉ và Thanh Mai phá hỏng!
Liễu Nhược Nhan thúc giục trí óc của kẻ xuyên không, nàng ta nhất định có thể xoay chuyển cục diện, vang danh thiên hạ.
Việc đầu tiên nàng ta nghĩ tới là mở một cửa hàng hai đồng giống thời hiện đại. Nhưng vừa dò hỏi, nàng ta phát hiện cái thời cổ đại lạc hậu này thế mà đã có sẵn loại cửa hàng hai đồng ấy rồi?!