Quyển 1 - Chương 40: Tỷ tỷ bị vu hãm tư thông

Nghe Vân Nguyệt Tỉ nói, mặt Liễu Nhược Nhan như bị ai tát mạnh một cái.

Sáng nay nàng ta còn cao cao tại thượng, dõng dạc tuyên bố: vô luận xảy ra chuyện gì, Vân Nguyệt Tỉ cũng đừng mơ cầu xin nàng ta. Ai ngờ chưa đầy một ngày, phong thủy xoay vòng, chính nàng ta lại rơi vào cảnh phải cầu xin đối phương.

Cái khí thế quyết tuyệt, cái dáng vẻ kiên định của “nữ chủ” vào buổi sáng, giờ phút này chỉ càng khiến nàng ta cảm thấy mặt mũi đau rát.

Sắc mặt Liễu Nhược Nhan khi trắng khi đỏ, trong lòng lại càng phẫn nộ: Vân Nguyệt Tỉ thật quá biết “làm người”.

Nàng ta ngẩng cao gương mặt xinh đẹp, cứng cỏi chống đỡ:

“Nguyệt Tỉ tỷ, người xưa có câu, làm việc chừa đường lui, ngày sau còn dễ gặp nhau. Ngươi thật muốn ép sự tình đến mức này sao?”

Vân Nguyệt Tỉ thản nhiên đáp:

“Người làm tuyệt trước tiên chẳng phải Nhược Nhan ngươi sao? Sáng nay, khi người ta hỏi chuyện bùa hộ mệnh, ngươi nửa lời không hé, lại còn nói với Mộ Dung công tử rằng đường đều là chính ngươi đi, ta không cần ngươi ra mặt. Nhược Nhan, sao đến lúc chính ngươi gặp rắc rối, lại đòi ta phải ‘tương trợ lẫn nhau’?”

Nàng cong môi cười nhạt, ánh mắt lướt qua như lưỡi dao:

“Nhược Nhan, khuyên ngươi một câu, đừng coi thiên hạ đều là kẻ ngốc.”

Lời này khiến Liễu Nhược Nhan nghẹn ứ trong ngực, suýt bật ra: “Ngươi chẳng phải cũng là ngốc sao?”

Trong mắt nàng ta, Vân Nguyệt Tỉ chỉ là kẻ cổ hủ của thời đại xưa, lạc hậu trước văn minh ngàn năm. Hôm nay cầu xin chẳng qua là kế quyền nghi. Long giữa biển khơi, cũng có lúc phải ẩn dưới vực sâu.

Nàng ta tự nhủ như vậy, nhưng nỗi nhục nhã bị dẫm lên thể diện vẫn khiến nàng ta khó nuốt trôi. Chỉ muốn bật mắng một trận, vén rèm bỏ đi, nhưng lại không dám.

Biết rằng từ Vân Nguyệt Tỉ không thể vớt vát được gì, Liễu Nhược Nhan cúi gằm, im lặng.

Không bao lâu, xe ngựa đã dừng trước Vân phủ.

Vân thượng thư bận việc, không ở trong nhà. Dù có ở, cũng chẳng giúp được gì. Việc Vân Nguyệt Tỉ rơi vào cảnh ngộ này, đã đủ chứng minh Vân thượng thư chẳng thạo việc trong nội trạch.

Vừa bước qua cổng, Vân Nguyệt Tỉ liền sai người đưa Thanh Mai và Trường Phúc tới.

Trường Phúc cúi đầu, rũ rượi như gà mắc mưa; còn Thanh Mai thì mặt mày hậm hực, vừa vào sân đã kêu to:

“Các ngươi dựa vào đâu bắt ta? Ta với Trường Phúc là thật lòng yêu nhau, chúng ta có chỗ nào sai?”

Một bà tử đứng bên hừ lạnh, quay sang hầu phu nhân bẩm:

“Lúc bắt được, con tiện nhân này còn chưa mặc đồ, phải nhờ người trong thôn lấy áo choàng cho. Nam nữ đều nhìn thấy, thế mà chẳng biết thẹn.”

Hầu phu nhân vốn trọng lễ giáo, nghe vậy mặt đã sầm lại:

“Nha đầu này, một mực ngụy biện! Người đâu, tát cho ta.”

Thật tình yêu nhau ư? Chẳng lẽ cùng nhau trốn ra điền trang vụиɠ ŧяộʍ giữa ban ngày lại gọi là chân tình?

Hai gã sai vặt lực lưỡng lập tức tiến lên, một người giữ chặt tay Thanh Mai, một người vung tay sắp giáng xuống.

Thanh Mai vốn ỷ vào tiểu thư bên mình, giờ mới thực sự hoảng hốt. Cái tát kia rơi xuống, miệng nàng ta chắc tan nát.

Trong cơn sợ hãi, nàng ta gào lên:

“Không được đánh ta! Các ngươi dựa vào đâu đánh ta? Ta và Trường Phúc được chính tiểu thư nhà ta cho phép. Tiểu thư còn chưa nói gì, các ngươi dựa vào đâu mà động thủ?”

Lời này vừa thốt, bao ánh mắt lập tức đổi sắc.

Liễu tiểu thư kia, một kẻ tạm trú ở Vân phủ, lại dám cho phép nha hoàn cùng gã sai vặt tư thông?

Nếu còn ở Liễu gia thì thôi, cùng lắm nói là gia giáo không nghiêm. Nhưng đang ở Vân phủ mà bày ra cái trò này, khác nào vạch áo cho người ta chê, còn lấy ân báo oán?

Thanh Mai vẫn kêu khóc, cuống quýt tìm trong đám đông, rồi bắt gặp bóng áo xanh biếc của Liễu Nhược Nhan.

“Tiểu thư cứu nô tỳ! Người chẳng phải vẫn thường nói tình như tỷ muội sao?”

Liễu Nhược Nhan biến sắc, lập tức lùi sâu vào đám người, giả như không nghe thấy.

Giờ nàng ta biết làm sao ra mặt?

Ra mà cứu thì cũng chẳng cứu nổi, chỉ để người ta chê cười là bất lực.

Không ra thì cái mác “tự do bình đẳng” nàng ta vẫn rêu rao bấy lâu chẳng phải thành trò cười?

Hầu phu nhân lạnh giọng chất vấn:

“Ngươi, nha đầu này, chớ có nói nhăng. Tiểu thư ngươi sao lại biết chuyện tư tình của ngươi?”

Thanh Mai khóc lóc:

“Là chính tiểu thư bảo nô tỳ. Người nói phải hưởng lạc lúc còn trẻ, đừng để già rồi mới hối hận. Chính miệng Nhược Nhan tiểu thư nói vậy. Tiểu thư, xin cứu nô tỳ!”

Lời này rơi xuống, chẳng khác nào bằng chứng sắt đá.

Mọi người đồng loạt nhìn Liễu Nhược Nhan bằng ánh mắt khinh bỉ. Tận hưởng lạc thú trước mắt? Nói cho nha hoàn như thế ư? Vậy thì còn gì là gia phong, còn gì là danh tiết?

Nha đầu này rõ ràng là bị chính Liễu tiểu thư dạy hư!

Hầu phu nhân mặt mày lạnh lẽo, im lặng hồi lâu, cuối cùng chỉ buông một chữ:

“Đánh.”