Liễu Nhược Nhan kích động như vậy, xét cho cùng cũng là bởi tính nàng ta vốn kiêu căng, ỷ vào việc mình được xuyên không mà cảm thấy phúc phần thiên hạ đều thuộc về mình, còn người khác chẳng đáng bận tâm.
Trước đây, Vân Nguyệt Tỉ vốn như cái hũ nút, mặc cho Liễu Nhược Nhan chua ngoa thế nào cũng không hề phản bác. Nhờ đó Liễu Nhược Nhan được lợi không ít, vừa hưởng cái ngọt, vừa giẫm lên Nguyệt Tỉ để tự nâng mình. Giờ đây, Nguyệt Tỉ lại khiến nàng ta chịu thiệt, nên nàng ta mới thấy bị xúc phạm, lửa giận càng bốc cao.
Nàng ta vốn từ thời đại internet mà đến, bản tính là một “anh hùng bàn phím”, khi đã buông lời công kích thì cứ một tràng nối tiếp một tràng.
Vân Nguyệt Tỉ thì chẳng buồn đôi co. Đây là Bình Nam hầu phủ, người đông mắt nhiều, Liễu Nhược Nhan muốn mất phong độ thì mặc nàng ta, còn bản thân nàng không muốn.
Nghĩ thế, nàng xoay người bỏ đi, mặc kệ sau lưng Liễu Nhược Nhan cùng Mộ Dung Dục còn đang ầm ĩ.
Vân Nguyệt Tỉ chậm rãi đi một vòng, nghĩ lại đã rời tiệc khá lâu, nếu về trễ e bị dị nghị. Đang định quay lại, trong lòng bỗng dội lên một trận khó chịu, nàng lại khẽ ho khan hai tiếng.
Cơn ho đến đột ngột, khiến mặt nàng đỏ bừng. Vừa ngẩng đầu, liền trông thấy cách đó mấy bước, nơi khúc quanh hành lang, gương mặt vô cảm của Yến Chiêu.
Sắc mặt Yến Chiêu dường như cũng không tốt, phía sau hắn là Triển Dục cùng mấy hộ vệ đi theo.
Vân Nguyệt Tỉ vội cúi người hành lễ:
“Thần nữ bái kiến Thái tử điện hạ.”
Yến Chiêu không bảo nàng đứng lên, chỉ nhìn chằm chằm một lúc lâu mới mở miệng:
“Nếu tính tình không hợp, cái gọi là hôn ước nên giải trừ sớm, tránh để thượng thư phủ và quốc công phủ vì thế mà trở mặt, với bất lợi cho quốc gia.”
Vân Nguyệt Tỉ thoáng nghĩ, có lẽ Thái tử đã trông thấy cảnh Mộ Dung Dục và Liễu Nhược Nhan.
Trong lòng nàng lại có cách nhìn mới về vị Thái tử này: bất kể chỉ là một chuyện hôn nhân, nếu có khả năng ảnh hưởng tới đại cục quốc gia, hắn đều can thiệp.
Nàng cúi đầu đáp:
“Lệnh cha mẹ, lời bà mối, Nguyệt Tỉ không dám tự ý quyết định.”
Khóe môi Yến Chiêu thoáng nhếch lạnh lùng, trong mắt không còn chút ấm áp.
Hắn nhìn nàng, lòng thầm rõ ràng: Vị tiểu thư này rốt cuộc là người có chủ kiến hay không có chủ kiến đây?
Dù vậy, người ta không muốn từ hôn, Yến Chiêu cũng chẳng ép buộc.
Hắn lạnh giọng:
“Lui ra.”
Vân Nguyệt Tỉ liền rút lui.
Nàng không hề hay biết, sau đó Yến Chiêu rời khỏi Bình Nam hầu phủ cùng đoàn hộ vệ, còn tiện miệng hỏi Triển Dục một câu:
“Độc thân thì là mùi gì?”
Tội nghiệp Triển Dục, nghĩ nát óc cũng không hiểu Thái tử muốn nói gì, bèn dè dặt đáp thử:
“Mùi… nam nhân?”
“Cút.”
Đúng là vị Thái tử tính tình khó chiều.
Vân Nguyệt Tỉ quay lại đại sảnh, liền nghe mọi người đang bàn tán:
“Thái tử điện hạ thật sự không hứng thú với yến tiệc, mới ngồi chưa tới một chén trà nhỏ đã rời đi rồi. Ai, e rằng bệ hạ lại phải lo lắng.”
Vân Nguyệt Tỉ coi như không nghe thấy gì, vẫn ngồi cạnh dì, chăm chú nhìn đám thị nữ trong yến hội múa hát.
Bất ngờ, ngoài sân vang lên một trận ồn ào khác thường, kèm theo tiếng bước chân dồn dập, huyên náo đến mức cả yến hội không ai có thể làm ngơ.
Bình Nam hầu phu nhân cau mày:
“Ra xem là ai dám ồn ào như vậy.”
Gã sai vặt bên cạnh lập tức lĩnh mệnh, đi một vòng rồi trở lại bẩm:
“Phu nhân, là mấy nha hoàn với gã sai vặt.”
Hầu phu nhân lập tức vỗ mạnh tay lên thành ghế:
“Trong phủ mà dám la hét lộn xộn, kéo xuống, mỗi người phạt mười trượng cho ta, xem còn nhớ quy củ không!”
Gã sai vặt đang định đi truyền lệnh, Thôi phu nhân bên cạnh lại cười nhàn nhạt chen vào:
“Phu nhân, chi bằng cho gọi bọn hạ nhân tới, hỏi rõ một chút là chuyện gì. Bằng không thì đâu ra cái gan để hạ nhân dám huyên náo như thế? Chúng ta thân là chủ mẫu, nghe thử động tĩnh trong phủ cũng coi như biết lòng người, há chẳng phải tốt hơn?”
Hầu phu nhân nghĩ ngợi, quả nhiên gật đầu.
Chẳng bao lâu, đám nha hoàn và gã sai vặt ồn ào bị dẫn tới.
Một nha hoàn quỳ sụp xuống, vừa khóc vừa dập đầu:
“Phu nhân, bọn nô tỳ không phải cố ý ồn ào. Nhưng mà hôm nay chuyện này thật sự kinh thiên động địa, bọn nô tỳ chưa từng nghe qua, nên mới lỡ phạm lỗi, mong phu nhân tha tội.”
“Chuyện gì?”
Nha hoàn kia nức nở:
“Là… trong phủ Vân thượng thư, có một nha hoàn hầu hạ tiểu thư cùng gã sai vặt tư thông. Nghe nói bọn họ vốn đi điền trang dò xét, không biết thế nào lại quấn lấy nhau, bị người ta bắt gặp đang lõα ɭồ làm chuyện xấu xa ngay tại nhĩ phòng. Vì là ban ngày, nên người trong điền trang đều thấy hết. Hiện giờ, đã bị đưa về Vân phủ rồi ạ.”
Trong giới phu nhân quý nữ có bao nhiêu vòng tròn, thì trong đám hạ nhân cũng có chừng ấy mạng lưới. Cái tin chấn động này vừa truyền ra, chẳng mấy chốc đã lan khắp các phủ khắp kinh thành.
Chuyện này, Vân Nguyệt Tỉ nhớ rất rõ.
Kiếp trước, lần đầu nàng bị hãm hại chính là từ đây mà ra. Nha hoàn của Liễu Nhược Nhan cùng một gã sai vặt tư thông. Liễu Nhược Nhan sợ mang tiếng trị gia bất nghiêm, lại lo thiên hạ chửi rủa, liền giở trò. Nàng ta để Vân Thời Thanh và Mộ Dung Dục tới khuyên, bản thân thì nước mắt ngắn dài cầu xin, bắt Vân Nguyệt Tỉ đứng ra gánh thay. Từ đó, danh dự của Vân Nguyệt Tỉ tuột dốc không phanh.
Ban đầu nàng vốn không đồng ý, nhưng Liễu Nhược Nhan đã lan truyền ra ngoài rằng thị tỳ phạm lỗi là người của Vân Nguyệt Tỉ. Bệnh tật ốm yếu, nàng lấy đâu ra sức để giải thích, cuối cùng chỉ đành ngậm đắng nuốt cay, rơi vào kết cục bi thảm.
Quả nhiên, Liễu Nhược Nhan nghe tin, lập tức nghĩ ngay đến nha đầu Thanh Mai chết tiệt kia.
Thấy ánh mắt khinh bỉ xung quanh, lòng tự tôn của nàng ta đau như dao cắt. Nàng là nữ chủ, tuyệt đối không thể mang ô danh thế này! Và nàng ta nghĩ ngay đến cái tên quen thuộc: Vân Nguyệt Tỉ.
Trong Vân phủ có hai tiểu thư, vậy thì để Nguyệt Tỉ gánh vác bẽ bàng này đi. Nguyệt Tỉ là đích tiểu thư, có vị hôn phu, cùng lắm chỉ bị người ta mắng chửi vài câu. Còn nàng ta, một nữ tử mồ côi được cưu mang, nào chịu nổi vết nhơ này?
Liễu Nhược Nhan định tìm Nguyệt Tỉ cầu xin, nhưng vừa nghĩ lại: Vân Nguyệt Tỉ nay đâu còn ngốc như trước. Mà chính miệng nàng ta vừa rồi còn nói ra lời tuyệt tình, đòi cắt đứt quan hệ. Giờ gặp chuyện, còn mặt mũi nào đi cầu cứu nữa?