Quyển 1 - Chương 36: Tỷ tỷ bị vu hãm tư thông

Ánh mắt Yến Chiêu lạnh lẽo như lưỡi dao, đến mức dù Vân Nguyệt Tỉ không hề ngẩng đầu, vẫn cảm thấy da thịt như bị cắt đau rát.

Kẻ được hắn cứu giúp lại không biết cảm tạ, Yến Chiêu cũng không thèm để tâm, chỉ lạnh nhạt dời mắt, nói với mọi người:

“Đứng lên đi.”

Từ đó, yến hội mới tiếp tục diễn ra. Nhưng khi Yến Chiêu đã xuất hiện, lòng dạ người trong tiệc rốt cuộc chẳng còn như trước.

Các công tử thiếu gia đều mong một cơ hội thể hiện trước Thái tử để mở rộng tiền đồ. Đám tiểu thư khuê các lại ôm giấc mộng bước vào Đông Cung, trở thành nữ chủ nhân tương lai của thiên hạ.

Dẫu địa vị thấp kém, không làm được Thái tử phi thì sao?

Hiện giờ Thái tử điện hạ chưa có chính phi, cũng chẳng có trắc phi hay thϊếp thất, thậm chí ngay cả thông phòng cũng không. Nếu có cô nương nào lọt vào mắt xanh, nàng ta sẽ trở thành nữ nhân đầu tiên của Thái tử, ít nhất cũng có thể phong làm Quý phi. Nếu vận may hơn, sinh hạ trưởng tử, ắt là phúc phận vô biên.

Chưa kể, gác qua những tính toán ấy, chỉ riêng dung mạo và khí thế của Thái tử điện hạ thôi cũng đủ khiến bao người xao động.

Trong khi cả sảnh phong vân chộn rộn, Vân Nguyệt Tỉ lại chẳng bận tâm. Nàng vốn không tham hoàng quyền, cũng chẳng mê sắc đẹp, không thấy có gì đáng để tranh giành.

Bởi vậy, chờ yến hội tạm nghỉ, nàng liền viện cớ mệt mỏi, lặng lẽ rời khỏi.

Bình Nam hầu phủ khí thế trang nghiêm, lại do hầu phu nhân thanh nhã sáng suốt chủ trì, nên trong ngoài tuy xa hoa nhưng không quá phô trương. Vân Nguyệt Tỉ đi ngang qua, cũng không nén được ngắm nhìn nhiều hơn vài lần.

Đúng lúc ấy, phía trước vọng đến tiếng tranh cãi nam nữ.

Mộ Dung Dục nói:

“Nhược Nhan, hôm nay muội làm quá lỗ mãng.”

Hắn một lòng nghĩ cho Liễu Nhược Nhan, chẳng muốn nàng ta vì vài câu hồ đồ mà để các phu nhân giữ lại ấn tượng xấu.

Nhưng Liễu Nhược Nhan lại hiểu lầm, cười lạnh:

“Mộ Dung ca, ý huynh là ta không nên giúp Vân Nguyệt Tỉ giải thích sao? Ta dựa vào cái gì phải giúp nàng?”

Nàng ta lại bắt đầu giọng điệu ngụy biện, làm ra vẻ chính trực bất khuất:

“Con đường của ai, người ấy phải tự đi. Vân Nguyệt Tỉ bất tài, không chống đỡ nổi, dựa vào đâu bắt ta gánh thay? Mộ Dung ca, ta cái gì cũng chịu, nhưng tuyệt đối không chịu thiệt.”

Nàng ta đã quên rằng, nguyên nhân để người ta công kích Vân Nguyệt Tỉ, vốn đều bắt nguồn từ mình.

Vân Nguyệt Tỉ chỉ khẽ lắc đầu. Trong mắt nàng, Liễu Nhược Nhan là người ích kỷ nhất nàng từng thấy. Lúc cần người khác gánh thay thì oán trách không ai giúp, nhưng đến khi người khác gặp nạn lại thản nhiên bảo: “Đường ai nấy đi.”

Tóm lại, chỉ là tiêu chuẩn kép.

Mộ Dung Dục vốn quen giang hồ hiểm trá, bỗng lạnh giọng:

“Là ai đang nghe lén?”

Vân Nguyệt Tỉ bình thản bước ra từ bóng cây, dáng vẻ ung dung. Gương mặt kiều diễm nở nụ cười nhẹ, dường như chẳng hề để tâm chuyện vị hôn phu và muội muội đang lén gặp gỡ.

Mộ Dung Dục và Liễu Nhược Nhan cũng chẳng thấy có gì sai.

Nếu nói lúc trước Mộ Dung Dục còn hơi áy náy, thì từ khi Liễu Nhược Nhan thủ thỉ:

“Mộ Dung ca, ngươi tuy cùng Nguyệt tỷ tỷ có hôn ước, nhưng ngươi cũng là một con người độc lập. Cớ gì ngươi không thể chơi cùng ta? Ngươi không ưa Nguyệt tỷ tỷ khô khan, mà lại thích ta, chuyện đó đâu có gì sai. Chúng ta lại chưa từng thật sự có lỗi với nàng.”

Từ đó, trong lòng Mộ Dung Dục liền thấy rằng, bỏ qua Vân Nguyệt Tỉ, chọn Liễu Nhược Nhan mới là điều hiển nhiên.

Vân Nguyệt Tỉ bước đến, mỉm cười:

“Trong yến tiệc quá buồn nên ta ra ngoài dạo giải sầu, không ngờ quấy rầy hai vị.”

Trong mắt Liễu Nhược Nhan thoáng lóe vẻ oán hận. Trong bữa tiệc ấy, Vân Nguyệt Tỉ là tâm điểm, còn nàng ta chỉ là cái bóng. Đám cổ nhân kia chỉ biết xem gia thế và dung mạo, chẳng hề coi trọng nội hàm, thật khiến nàng ta phẫn uất.

Liễu Nhược Nhan ưỡn thẳng cổ:

“Nguyệt tỷ tỷ… không, Nguyệt Tỉ, vừa rồi lời ta nói, ngươi đều nghe thấy cả rồi chứ?”

Mộ Dung Dục khẽ kéo tay áo nàng ta, ra ý bảo nàng ta đừng nói nhiều.

Liễu Nhược Nhan hất tay hắn, trong mắt ánh lên chút đắc ý nhìn Vân Nguyệt Tỉ, như muốn nói: Ngươi đẹp thì sao? Vài hôm trước ngươi chơi ta một vố thì sao? Vị hôn phu của ngươi chẳng phải thích ta sao?

Vân Nguyệt Tỉ vốn chẳng hề để ý Mộ Dung Dục, nên điềm nhiên nói:

“Ta đều nghe thấy.”

Liễu Nhược Nhan cong môi cười:

“Nghe được thì tốt. Ngươi đối xử với ta thế nào, ta sẽ nhớ cả đời. Từ nay, ngươi đi đường ngươi, ta đi đường ta. Dù có xảy ra chuyện gì, ngươi cũng đừng hòng cầu đến ta.”

Vân Nguyệt Tỉ đáp:

“Ta luôn biết giữ chừng mực, mong Nhược Nhan cũng nhớ điều đó. Chỉ là, những lời này ngươi chớ nói trong Vân phủ. Ta e người khác nghe được sẽ chê cười Nhược Nhan thôi.”

Một kẻ mồ côi được Vân gia nuôi lớn, giờ lại dám dứt tình tuyệt nghĩa với tiểu thư Vân gia, chẳng phải trò cười cho thiên hạ sao?

Liễu Nhược Nhan khinh khỉnh nhìn nàng. Nàng ta tự cho mình đến từ ngàn năm sau, thử hỏi có chuyện gì làm khó được nàng ta? Một đám cổ nhân, sao có thể khi dễ được nàng ta?

Mộ Dung Dục lúc này hơi xấu hổ. Hắn lớn tuổi hơn Liễu Nhược Nhan, nên nhìn sự việc cũng thấu đáo hơn.

Ban đầu thấy Liễu Nhược Nhan rơi nước mắt, hắn quả thật hoảng hốt. Nghe nàng ta nói muốn đoạn tuyệt với Vân Nguyệt Tỉ, hắn cũng rất đồng tình, còn tức giận đi tìm Vân Nguyệt Tỉ gây khó dễ. Nhưng giờ nghĩ lại, dẫu sao Liễu Nhược Nhan vẫn đang ở nhờ thượng thư phủ, mà lại xích mích với tiểu thư phủ ấy, thì cũng chẳng có lợi cho nàng ta.

Vì vậy, Mộ Dung Dục khuyên:

“Nhược Nhan, Nguyệt Tỉ, chuyện lần này chỉ là chút hiểu lầm, không cần phải làm căng đến mức ấy.”

Chưa kịp để Vân Nguyệt Tỉ mở miệng, Liễu Nhược Nhan đã bùng nổ.

Từ trước đến nay, Mộ Dung Dục không phải luôn bênh nàng ta sao? Vậy mà giờ hắn lại đứng ra nói giúp Vân Nguyệt Tỉ?

Trong cơn ghen, Liễu Nhược Nhan gay gắt:

“Được lắm, Mộ Dung ca, ta sớm biết nam nhân trong thiên hạ chỉ ham cái túi da! Bất kể kẻ đó bên ngoài vàng son, bên trong mục nát, nam nhân các ngươi đều mê muội. Đáng tiếc ta không phải nam nhân, ta chẳng thích thế. Hôm nay ta nói rõ ràng ở đây: từ nay về sau, cho dù Vân Nguyệt Tỉ bị nghìn người chỉ trích, vạn người nhổ nước bọt, ta cũng sẽ không đứng ra bênh vực nàng nửa câu!”