Quyển 1 -Chương 35: Tỷ tỷ bị vu hãm tư thông

Chỉ là, lời nói của nàng ta khó tránh để người khác nhìn ra ý chia rẽ tỷ muội, rõ ràng là chiêu số lưỡng bại câu thương.

Liễu Nhược Nhan nhận lấy ánh mắt của Vân Nguyệt Tỉ, khẽ đưa tay vén vài sợi tóc, đôi mắt xoay chuyển khéo léo.

Trong lòng nàng ta tràn đầy đắc ý, Vân Nguyệt Tỉ thì làm gì được nàng ta? Nàng ta tuyệt đối sẽ không ra tay giúp đỡ.

Dù sao, Liễu Nhược Nhan còn có Vân Thời Thanh và Mộ Dung Dục theo đuổi, nàng ta chẳng việc gì phải sợ mất mặt chút ít trước các vị phu nhân này. Vân Nguyệt Tỉ thì lại khác.

Mộ Dung Dục vốn cũng chẳng thích nàng, nếu còn khiến đám phu nhân mất cảm tình, thử xem Vân Nguyệt Tỉ xoay sở ra sao.

Thế nên, Liễu Nhược Nhan còn cố tình đứng dậy, thong dong bước đến trước mặt hầu phu nhân, khẽ cúi mình:

“Đúng là như vậy. Chuyện này là do ta và Nguyệt Tỉ tỷ sơ suất, thật sự hổ thẹn.”

Nàng ta nói rất tự nhiên, chẳng chút lúng túng.

Dù sao nàng ta chỉ là tiểu thư tạm trú, Vân phủ có xảy ra chuyện gì cũng chẳng liên quan đến nàng ta. Quản gia không nghiêm, mất mặt thanh danh, đó là trách nhiệm của Vân Nguyệt Tỉ.

Quả nhiên, vừa nghe vậy, ánh mắt yêu thích của hầu phu nhân với Vân Nguyệt Tỉ liền phai nhạt hẳn.

Liễu Nhược Nhan khẽ liếc Vân Nguyệt Tỉ, cười thầm:

“Hì hì, ta đã nói rồi, bất kể có chuyện gì xảy ra, ta cũng sẽ không giúp ngươi. Ngươi phải tự mình trả giá cho chính hành động của mình.”

“Đã từng, ngươi rõ ràng có thể nhận lấy sự che chở của ta, vậy mà lại cứ muốn tranh. Trong lòng ta, chỉ có ta mới là người xuyên không độc nhất vô nhị, mới xứng là nữ chủ. Còn ngươi, chỉ có thể là vai phụ không biết tự lượng sức.”

Vân Nguyệt Tỉ mặc kệ sự khıêυ khí©h ấy. Nàng đâu cần Liễu Nhược Nhan giúp đỡ. Chỉ cần nói rõ sự thật, mũi nhọn dư luận sẽ lập tức chuyển sang Liễu Nhược Nhan.

Trong đám nam tử, Mộ Dung Dục cũng hiện nét mặt phức tạp. Hắn vốn biết rõ chân tướng, chỉ là Liễu Nhược Nhan vốn ngây thơ hồn nhiên, thật sự bị yêu đạo mê hoặc. Nếu hắn nói ra sẽ khiến nàng ta bị mọi người chỉ trích. Nhưng dù sao đó vẫn là Nhược Nhan.

Còn với Nguyệt Tỉ, nàng vốn chẳng coi muội muội này là người hiền lương gì, cũng chẳng phải chịu oan uổng. Nghĩ đến đây, Mộ Dung Dục lại im lặng, không mở miệng.

Đang lúc Vân Nguyệt Tỉ chuẩn bị sắp xếp ngôn từ để nói ra chân tướng, ngoài cửa vang lên giọng thị vệ:

“Thái tử điện hạ giá đáo!”

“Thái tử điện hạ?”

“Yến Chiêu? Sao hắn lại đến nơi này?”

Vốn dĩ Thái tử Yến Chiêu không tham dự yến hội này, Đông Cung cũng chẳng có phi tần thị thϊếp, hắn tới đây thật sự ngoài dự đoán của tất cả. Ngay cả Bình Nam hầu phu nhân cũng chưa từng nghĩ tới.

Mọi người vội đứng lên, đồng loạt quỳ bái:

“Tham kiến Thái tử điện hạ!”

Yến Chiêu mặc hắc y thêu kim văn từ ngoài bước vào, dung mạo cực kỳ tuấn mỹ, khí thế uy nghi bức người, khiến kẻ khác vừa nhìn đã không dám ngẩng đầu.

Khi hắn đến gần, hầu phu nhân lập tức nhường chủ vị, mời hắn ngồi.

Yến Chiêu lạnh lùng: “Không cần.”

Lời vừa dứt, thị vệ đã mang vào chiếc ghế khắc hoa tinh xảo, mời hắn ngồi xuống.

Ghế kia rõ ràng làm bằng trầm hương thượng phẩm, quý giá vô cùng. Đến cả Vân Nguyệt Tỉ, từng là người tu tiên, cũng phải thầm cảm thán xa xỉ.

Yến Chiêu ngồi xuống rồi mới nói:

“Đứng lên cả đi. Hôm nay ta đến đây là phụng mệnh phụ hoàng, không thể không tới. Các vị cứ tự nhiên, đừng để ý đến ta.”

Thái tử không phi không thϊếp, đương kim bệ hạ sao có thể không lo lắng?

Chỉ với sự xuất hiện của hắn, không khí trong sảnh lập tức khác hẳn, chẳng còn vẻ tùy tiện ban nãy.

Ánh mắt sắc bén như dao của Yến Chiêu thoáng lướt qua Vân Nguyệt Tỉ, rồi lập tức dời đi. Hắn gõ nhẹ ngón tay lên ghế, nhàn nhạt hỏi:

“Trước khi ta đến, các ngươi đang bàn chuyện phủ Vân thượng thư?”

Hầu phu nhân cười gượng: “Chỉ tùy tiện trò chuyện vài câu…”

Yến Chiêu bình thản: “Việc này liên quan trọng đại, không thể tùy tiện bàn tán. Vân thượng thư có công lớn với triều đình, ta không muốn trung thần bị bôi nhọ. Triển Dục, ngươi hãy nói rõ cho các vị phu nhân.”

Triển Dục ôm quyền, nói:

“Chuyện Vân phủ là do Liễu nhị tiểu thư vô ý bị yêu đạo lừa gạt, hoàn toàn không phải cố ý.”

Một câu ấy liền chỉ rõ người phạm sai là Liễu Nhược Nhan, hoàn toàn không dính dáng đến Vân Nguyệt Tỉ.

Nếu hạ nhân phạm lỗi còn có thể trách Nguyệt Tỉ quản gia không nghiêm, nhưng tiểu thư tạm trú gây họa thì đâu thể bắt nàng chịu trách nhiệm?

Trong chốc lát, mọi ánh mắt đều quay sang Liễu Nhược Nhan, lần này thì nhìn với sự khinh thường rõ rệt.

Một nữ tử tâm cơ không nhỏ, phạm lỗi còn định hãm hại nữ nhi của ân nhân!

Liễu Nhược Nhan lại chẳng chút nào cảm thấy xấu hổ, trong lòng chỉ ngập tràn hình bóng Yến Chiêu. Quả là một vị Thái tử cao quý, lạnh lùng diễm lệ.

Hắn hôm nay bất ngờ đến đây, còn đặc biệt chỉ đích danh nàng ta, điều đó chẳng khác nào trong tiểu thuyết xuyên không kiếp trước, nam chủ lúc đầu luôn chướng mắt nữ chủ, cuối cùng lại chẳng thể khống chế mà yêu nàng ta.

Liễu Nhược Nhan thầm xấu hổ, trên mặt lại cố tỏ vẻ kiêu ngạo, giống như nhành cúc trong gió thu.

Yến Chiêu cau mày, nhìn biểu tình ấy mà thiếu chút nữa nổi giận muốn hạ lệnh lôi nàng ta ra ngoài đánh cho tỉnh.

Nhưng nghĩ đi nghĩ lại, việc này không tiện khuấy động thêm.

Thế là Yến Chiêu tạm thời nén bất mãn, quay ánh mắt sang Vân Nguyệt Tỉ.

Hắn vừa định mở lời, một là vì việc nước, hai cũng vì muốn giải vây cho vị tiểu thư này.