Ở kinh thành, các tiểu thư khuê các đều có “vòng”.
Quý nữ từ nhỏ được nuôi trong khuê phòng, ra cửa thì ít, vậy thì hôn sự làm sao định đoạt? Bởi vậy mới có các buổi yến hội trong vòng, thường do các phu nhân chủ trì. Dưới danh nghĩa ngắm hoa, làm thơ, bình tranh…, thật ra là để nhìn xem nữ nhi nhà ai hợp mắt, hợp duyên.
Những cuộc tụ hội ấy không cần đi nhiều, nhưng ít nhất cũng nên có mặt một hai lần để lộ diện. Ai chưa định hôn sự thì được chọn rể hiền, ai đã có hôn ước thì nhân đó mà mở rộng giao tình.
Mẫu thân của Vân Nguyệt Tỉ đã mất, may còn có người dì nhớ tới người cháu này, bèn đưa nàng và Liễu Nhược Nhan đi dự yến.
Hôm nay là yến thưởng hoa do phu nhân Bình Nam hầu tổ chức. Các gia tộc trong kinh thành, nể mặt hầu phu nhân, đều rầm rộ dẫn tiểu bối trong nhà đến.
Nói là thưởng hoa, nhưng thực chất là xem mặt con cái các nhà. Tuy vậy, vẫn giữ lễ: nam nữ ngồi riêng, chỉ có thể xa xa nhìn nhau, chứ không được lộ liễu.
Thời tiết hôm nay ấm áp, thân thể Vân Nguyệt Tỉ không quá yếu, cũng có thể uống chút rượu.
Vài chén rượu vào, má nàng ửng hồng như phủ thêm một lớp phấn. Không đến mức thất thố mà lại giống dáng vẻ e thẹn của mỹ nhân, khiến ngay cả nhiều quý nữ cũng không nhịn được liếc nhìn nàng.
Cách đó không xa, mấy công tử thiếu gia cũng mơ hồ thấy được bóng dáng nàng. Hôm nay Vân Nguyệt Tỉ mặc áo sa trắng, càng tôn làn da như tuyết. Váy dưới màu lam thêu đuôi khổng tước tinh xảo. Khi gió nhẹ lướt qua, tà váy hơi lay động để lộ lớp váy vàng ẩn bên trong. Ngay cả dải lụa nàng cầm trên tay cũng có hai màu, lam của khổng tước và vàng hạnh tươi.
Gió thổi qua, vạt áo bay bay như muốn hóa thành cánh mà vũ lượn, đẹp đến mê mẩn.
Dì nàng nhìn thấy cháu gái rạng rỡ, cũng mỉm cười hài lòng.
Phu nhân Bình Nam hầu cũng khen:
“Ta sống đến chừng này, hiếm thấy được tiểu bối nào diễm lệ như vậy. Lại gần cho ta nhìn kỹ một chút.”
Vân Nguyệt Tỉ nghe vậy liền đứng dậy, định bước tới gần.
Liễu Nhược Nhan hôm nay vốn đã không vui. Vân Nguyệt Tỉ thì có gì chứ? Chẳng qua được cái túi da xinh đẹp, đi đâu cũng lấn át người khác.
Nàng ta liếc mắt, rồi cười ngọt:
“Nguyệt Tỉ tỷ, tỷ uống khá nhiều rượu rồi, đi đứng cẩn thận kẻo lỡ ngã trước mặt phu nhân.”
Trong yến hội, dù là khuê tú hay công tử cũng không ai dám say rượu kẻo mất mặt. Nếu Vân Nguyệt Tỉ lỡ say xỉn giữa chốn này, chẳng phải thành trò cười sao?
Chưa kịp để Vân Nguyệt Tỉ đáp, dì đã sa sầm mặt, nói:
“Nhược Nhan, tỷ tỷ ngươi chỉ mới uống một chung rượu gạo, chẳng qua nhấp ướt môi, sao lại kêu la quá đáng như vậy?”
Ngoài mặt dì trách, nhưng thực ra cũng là gõ nhẹ:
“Con còn nhỏ, nói năng không lựa lời. Nếu còn tái phạm, dì sẽ không mang các con ra ngoài nữa.”
Nói là “các con”, nhưng Liễu Nhược Nhan thừa hiểu, lần sau dì nhất định chỉ mang Vân Nguyệt Tỉ đi, bỏ nàng ta ở lại.
Trong lòng Liễu Nhược Nhan hận cực độ, cảm thấy cả thiên hạ đều chống lại mình.
Trước kia, Vân Nguyệt Tỉ vốn nhút nhát, để mặc nàng ta muốn nói gì thì nói cũng không cãi lại một câu. Kết quả nay không những Nguyệt Tỉ đã biết tính toán, mà ngay cả dì cũng nghiêng về phía nàng.
Một câu nói thôi, mà cũng khiến mình mất mặt trước mọi người. Cổ nhân quả nhiên xem trọng mặt mũi hơn cả trời.
Nàng ta hoàn toàn quên rằng, dì với mình vốn chẳng có quan hệ máu mủ. Dì mang nàng ta theo đã là nể mặt Vân Nguyệt Tỉ, nếu nàng ta còn buông lời bất lợi cho Vân Nguyệt Tỉ, thì chẳng phải tự chuốc lấy chán ghét sao?
Vân Nguyệt Tỉ thì trong lòng khẽ rung động, đôi mắt đẹp hướng về dì.
Nếu ngay cả dì còn bênh mình, thì nếu mẫu thân còn sống, nàng nào đến nỗi bị người ta chèn ép đến thế?
Nàng không nghĩ nhiều nữa, bước tới trước mặt hầu phu nhân.
Hầu phu nhân ngắm nghía một lượt, mỉm cười vừa ý:
“Đúng là đứa nhỏ tốt. Mẫu thân ngươi vốn xinh đẹp, ngươi tất nhiên không kém.”
Vân Nguyệt Tỉ cúi đầu đáp:
“Phu nhân quá lời, tiểu nữ nào dám nhận.”
Hầu phu nhân càng thêm ưng ý:
“Không biết sau này ai có phúc khí cưới được ngươi đây.”
Một lời khen của hầu phu nhân, giá trị nặng vô cùng.
Huống hồ, Vân Nguyệt Tỉ vốn đẹp, lại ít khi lộ diện, nay bất ngờ rực rỡ, khiến vài quý nữ vốn kiêu hãnh khó lòng chịu nổi.
Một thiếu nữ mặc áo vàng nhạt kéo tay mẫu thân. Đó là Thôi Tuyết Anh, nữ nhi của Thôi Thượng thư, trong lòng mơ tưởng hầu thế tử. Thấy hầu phu nhân khen ngợi Vân Nguyệt Tỉ, nàng ta lo lắng địa vị mình bị lung lay.
Thôi phu nhân hiểu ý nư xnhi, liền mỉm cười nói xen:
“Vân tiểu thư quả thật xinh đẹp, chẳng những phu nhân thấy thích, mà ta cũng ngưỡng mộ. Chỉ là nghe nói lần trước Vân phủ có dính líu đến chuyện yêu đạo? Nghe bảo trong phủ còn tìm thấy nhiều phù chú loạn, chẳng hay việc này có đúng không?”
Câu hỏi vừa thốt ra, mọi người đồng loạt hít khí lạnh.
Đẹp thì có ích gì? Nếu trong nhà loạn lạc, dính dáng tà đạo, chẳng phải rước họa vào thân cả tộc sao?
Dì nàng thoáng hoảng hốt. Việc ấy quả là thật, nhưng chi tiết thế nào thì ngay cả bà cũng không rõ.
Vân Nguyệt Tỉ gật đầu, cất giọng trong trẻo:
“Quả có việc đó, chỉ là bên trong còn có khúc mắc.”
Ánh mắt nàng rơi lên Liễu Nhược Nhan. Nếu Liễu Nhược Nhan biết điều, thì tự mình đứng ra giải thích.
Nếu nàng ta chịu nói, còn có thể thêm thắt cho mình vài câu có lợi.
Nếu nàng ta không nói… thì Vân Nguyệt Tỉ sẽ kể lại từ đầu đến cuối, không thiếu một chi tiết.