Quyển 1 - Chương 33: Tỷ tỷ bị vu hãm tư thông

Vân Nguyệt Tỉ nói: “Mộ Dung công tử, thiên hạ này không chỉ có chùa Hộ Quốc, bùa cũng không phải chỉ có thể xuất phát từ chùa Hộ Quốc, ta cớ gì phải nghi ngờ bùa của Nhược Nhan có vấn đề? Nàng ta còn trẻ, chưa từng trải giang hồ, ta lớn hơn nàng ta chẳng bao nhiêu, chỉ hơn trăm ngày, từ nhỏ cũng được nuôi dạy trong khuê phòng, vậy ta lấy đâu ra kinh nghiệm giang hồ để chỉ điểm nàng ta?”

“Còn nữa, Nhược Nhan vẫn cho rằng ta bất mãn vì nàng ta đem phù chú cho người khác, đố kỵ vì nàng ta có danh tiếng tốt hơn ta. Nếu ta lại nói bùa nàng ta mang về có vấn đề, chẳng phải càng khiến nàng ta cho rằng ta cố ý phá hỏng chuyện tốt của nàng ta sao?”

Mộ Dung Dục buột miệng nói: “Nhược Nhan không phải người như vậy.”

Vân Nguyệt Tỉ khẽ cười, nhưng nụ cười chẳng rõ là cười lạnh hay chua xót, ánh mắt nàng nhìn hắn như có như không. Đến cả Mộ Dung Dục cũng không dám đối diện với ánh mắt ấy, rõ ràng hắn từng không sợ xông pha núi rừng gϊếŧ giặc, nhưng giờ phút này lại chẳng thể nhìn thẳng vào nàng.

Hắn thầm nghĩ đến Liễu Nhược Nhan. Đúng rồi, là do hắn quá lo lắng cho nàng ta.

Trong mắt hắn, Nhược Nhan là cô nương lương thiện, kiên cường. Nếu có bị người khác vạch trần sai lầm, cùng lắm cũng chỉ là nổi chút tính trẻ con thôi, chẳng lẽ chút tính tình ấy mà Nguyệt Tỉ cũng không thể nhẫn nhịn nổi?

Mộ Dung Dục nói: “Chuyện này không bàn nữa. Nhưng về sau, ngươi xử lý việc phù chú đâu ra đấy, đâu giống người không có kinh nghiệm giang hồ? Nguyệt Tỉ, ngươi hiểu sự đời hơn Nhược Nhan, lẽ ra nên quan tâm nàng hơn mới phải.”

Vân Nguyệt Tỉ nghiêng đầu, giọng nói lạnh nhạt: “Ta xử lý việc bùa đâu ra đấy? Mộ Dung công tử, bùa mà Nhược Nhan mang về suýt chút nữa khiến cả cửa tộc Vân gia bị diệt! Khi đó phụ mẫu ta không có nhà, nếu ta không liều mình đứng ra gánh vác, hôm nay Vân gia đã chẳng còn tồn tại, Mộ Dung công tử liệu có thể chịu trách nhiệm được không?”

“Hay là, Nhược Nhan ngất xỉu một cái là xong chuyện? Còn ta thì gắng gượng cắn răng chịu đựng không để ngã xuống, lại thành ra lỗi của ta?”

Từng câu từng chữ, nàng chất vấn thẳng thừng, khiến Mộ Dung Dục á khẩu, chỉ biết lặng lẽ đỏ mặt, không thốt nên lời.

Hắn lại nhìn Vân Nguyệt Tỉ, vẫn là dáng vẻ bạch y phiêu dật, tiểu thư mảnh mai yếu ớt, nhưng trong mắt hắn lúc này lại thấy hổ thẹn đến lạ thường.

Hắn cùng Nhược Nhan… có phải đã quá khắt khe với nàng rồi không?

Nhưng Vân Nguyệt Tỉ chẳng hề bận tâm hắn đang nghĩ gì, nàng lạnh nhạt nói tiếp: “Mộ Dung công tử, Nhược Nhan đã nói đoạn tuyệt tình nghĩa tỷ muội, sau này ta có chuyện gì cũng không được tìm nàng ta. Ta sẽ giữ lời. Còn ngươi, thay nàng ta ra mặt lâu đến thế rồi, cũng mời về cho.”

Câu nói hạ lệnh tiễn khách kia, không mang theo một tia lưu luyến.

Phải biết rằng, Liễu Nhược Nhan tuy kiêu ngạo tùy hứng, nhưng trước mặt Mộ Dung Dục hay Vân Thời Thanh, lúc nào cũng giả vờ tinh quái đáng yêu, chưa bao giờ lạnh nhạt như thế.

Mộ Dung Dục khó lòng chấp nhận thái độ này của Vân Nguyệt Tỉ. Sắc mặt hắn sa sầm, xúc động buột miệng nói ra lời giấu kín trong lòng bấy lâu nay.

“Nguyệt Tỉ, tính cách chúng ta không hợp, thôi thì hủy bỏ hôn ước đi. Ngươi thông báo với Vân bá phụ một tiếng, ít hôm nữa để người đến Mộ Dung gia, từ hôn một cách êm đẹp.”

Lời này vừa thốt ra, đến cả Thính Cầm cũng không nhịn được mà nhìn chằm chằm hắn.

Tính cách không hợp? Hắn lần nào tới Vân phủ cũng chỉ đến tìm Nhược Nhan, cần gì phải nói ai hợp ai không?

Nghe lời này, thân thể Vân Nguyệt Tỉ khẽ run lên, như thể bị giáng một đòn thật mạnh.

Nhưng đó không phải cảm xúc của nàng hiện tại, mà là dư âm cảm xúc của nguyên chủ để lại.

Ảnh hưởng bởi tàn niệm ấy, hốc mắt nàng thoáng đỏ lên, song nàng vẫn kiên cường, không để nước mắt rơi.

Giọng nói của nàng vẫn bình tĩnh: “Ngươi muốn từ hôn, ta hoan nghênh. Nhưng Mộ Dung công tử, là ngươi muốn từ hôn, cớ sao lại để Vân gia ta mở miệng trước? Nếu Vân gia chủ động đề nghị, người ta sẽ nghĩ ta không xem trọng một mối hôn sự tốt đẹp thế này, chẳng phải càng khiến ta khó xử?”

Nàng nói tiếp: “Nếu Mộ Dung công tử có lý do từ hôn, xin cứ viết thiệp, gửi đến cho phụ thân ta. Vân gia tuyệt đối không ngăn cản.”

Mộ Dung Dục nhíu mày, như thể không còn nhận ra người trước mặt nữa.

Hắn nói: “Ngươi đừng có mong vãn hồi nữa, Nguyệt Tỉ. Giữa ta và ngươi, tuyệt đối không thể nào.”

Trong lòng hắn nghĩ, Vân Nguyệt Tỉ đang giở trò, cố ý làm khó dễ để níu kéo hôn ước.

Nhưng hắn không hề sợ mấy chiêu này, nếu nàng cứ cố chấp không buông, hắn thậm chí còn sẵn sàng đích thân đến Vân phủ để từ hôn.

Đợi đến khi Mộ Dung Dục rời đi, Thính Cầm mới không nhịn được, rưng rưng hỏi: “Tiểu thư, giờ phải làm sao? Có nên báo với lão gia không?”

Vân Nguyệt Tỉ đáp: “Không cần. Hơn nữa, những lời hôm nay, ai cũng không được phép truyền ra ngoài.”

Vân gia là gia tộc thư hương, chuyện như vậy nếu lan ra ngoài, cũng chẳng có gì hay ho.

***

Còn ở bên kia, phía sau núi giả trong Vân phủ.Thanh Mai mặt đỏ bừng, nhẹ đấm vào vai một nam nhân: “Ngươi cũng thật là… giữa ban ngày ban mặt, không sợ người ta bắt được rồi đánh cho mấy chục gậy hay sao. Này, đừng cởi đai lưng của ta mà…”

Nam nhân kia tháo dải lưng màu xanh biếc của nàng ta, đưa lên mũi hít một hơi thật sâu: “Hảo muội muội, ngươi thật thơm. Có gì mà phải ngượng? Tiểu thư nhà ngươi chẳng phải từng nói nữ nhân muốn nam nhân là chuyện rất đỗi bình thường…”

Thanh Mai càng đỏ mặt hơn. Nàng ta nhớ lại sáng nay, khi tiểu thư thấy dấu hôn trên cổ nàng ta, bộ dáng cười trêu ghẹo: “Tiểu Thanh Mai muốn lớn thành Đại Thanh Mai rồi à? Nhưng nhớ đừng để người ta hái hỏng đấy nhé.”

Thanh Mai mới mười lăm tuổi, vẫn còn ngây ngô, cái gì cũng chưa hiểu. Qua những lời kể đầy màu mè của Liễu Nhược Nhan, nàng ta mơ mộng ra một thế giới thật đẹp như trong truyện cổ tích. Trong lòng nàng ta, lễ nghi nữ nhi chẳng còn bao nhiêu, chỉ còn lại một nam nhân làm chỗ dựa.