Quyển 1 - Chương 30: Tỷ tỷ bị vu hãm tư thông

Toàn bộ Vân phủ đều có thể nghe thấy tiếng lá bùa rơi lả tả.

Mọi người đều nín thở, chết lặng trước cảnh tượng bày ra trước mắt.

“Thanh trừ Yến nghiệt, trả lại non sông.” Tám chữ này nào phải bùa hộ thân, rõ ràng là đao gươm! Lá bùa kia nào phải bùa cầu phúc, rõ ràng là bùa đòi mạng!

Trương Quý lên tiếng: “Còn đứng đực ra đó làm gì? Mau nhìn lại bùa trong tay mình đi!”

Mọi người như sực tỉnh, vội vàng lật xem lá bùa của mình. Tất cả đều giống nhau, không ai ngoại lệ. Bên trong lá bùa không hề ghi sinh thần bát tự, mà toàn là dòng chữ đỏ tươi kia: “Thanh trừ Yến nghiệt, trả lại non sông.”

Trương Quý nói tiếp: “Mau mau giao hết bùa ra, quan binh đang chờ sẵn bên ngoài!”

“Quan… quan binh?” Một phụ nhân giọng the thé la lên, giọng cao tám độ, sợ hãi hỏi: “Quan binh tới để làm gì?”

Còn để làm gì? Dòng chữ kia mà bị phát hiện, chính là tội tru di cửu tộc!

Cả đám người sợ tới mức hoảng loạn, ánh mắt đồng loạt đổ dồn về phía kẻ gây họa, Liễu Nhược Nhan.

Tiếng khóc lóc, oán trách vang dội cả sân: “Nhược Nhan tiểu thư, ngươi nói đây là bùa hộ thân của chùa Hộ Quốc, sao lại thành ra thế này?”

Liễu Nhược Nhan lùi lại một bước, ngơ ngác như mất hồn. Nàng ta cũng không ngờ mọi chuyện lại ầm ĩ đến mức này. Hôm đó nàng ta chỉ vì một câu tức khí, mới chạy đến chỗ đạo sĩ xin mấy lá bùa này.

Không có mấy lá bùa đó, nàng ta lấy gì để áp chế Vân Nguyệt Tỉ?

Trương Quý mắng lớn: “Còn không phải sao? Tiểu thư Nhược Nhan căn bản không biết ngày sinh của chúng ta, nên không thể nào xin được bùa ở chùa Hộ Quốc. Thế là mới làm ra mấy thứ tà bùa này để hại người!”

Mấy tiểu nha hoàn nhát gan òa khóc như mưa: “Nhược Nhan tiểu thư, ngươi không biết ngày sinh của bọn ta thì thôi, không đưa bùa cũng được, sao còn cố tình đưa loại hại người thế này chứ!”

“Đúng vậy! Chỉ vì muốn tỏ ra công bằng, ngươi lại đem thứ giả trá lừa bọn ta! Giờ thì hay rồi, chúng ta đều sắp mất mạng!”

“Còn nói gì mà công bằng chứ! Ngươi coi bọn ta là lũ ngu dễ lừa à?”

Lời vừa dứt, cả đám người như vỡ đê. Có người chua chát mắng: “Cả phủ Vân chỉ có nàng ta là chẳng coi hạ nhân ra gì, ngoài mặt thì đạo đức, thực chất chỉ biết so đo với tiểu thư.”

“Mọi chuyện đều phải tranh giành hơn thua với tiểu thư. Có biết bản thân là gì không? Một tiểu thư ngoại lai, còn muốn vượt mặt đích nữ của Vân phủ? Thật không biết xấu hổ với bữa cơm được nuôi dạy trong phủ!”

Những lời cay độc như roi quất vào mặt, khiến Liễu Nhược Nhan như rơi vào địa ngục.

Nàng ta không thể ngờ, hôm trước chính mình còn dạy dỗ Vân Nguyệt Tỉ rằng tin đồn nhảm chỉ như cơn mưa bụi, không đáng để tâm, vậy mà giờ đây chính nàng ta lại trở thành đối tượng bị mắng chửi thậm tệ giữa thanh thiên bạch nhật.

Bị bao người sỉ nhục, ánh mắt đổ dồn vào như muốn lột sạch mặt mũi nàng ta giữa chốn đông người.

Không một ai đứng ra nói đỡ.

Càng đau đớn hơn, có người thậm chí còn muốn xông lên đánh nàng ta!

“Nnagf ta đưa ta hai lá bùa, bảo ta mang về cho cha mẹ. Ta ngu ngốc tin tưởng, cầm về đưa thật. Giờ cha mẹ ta nếu bị quan binh tra hỏi thì sao hả? Ta phải gϊếŧ nàng ta!”

Trước những lời đó, Liễu Nhược Nhan dù có nhanh mồm lẹ miệng, cũng nhất thời á khẩu, không nói nổi một chữ.

Nàng ta không hiểu vì sao mình lại xui xẻo đến mức này. Nàng ta chỉ muốn tranh một chút thể diện, chỉ không ưa mấy hòa thượng chùa Hộ Quốc làm bộ làm tịch, thế mà lại rước lấy tai họa tày trời!

Vì sao nàng ta lại chủ quan đến vậy? Vì sao chỉ vì nghĩ hạ nhân dễ lừa, mà không hề kiểm tra mấy lá bùa kia?

Toàn thân Liễu Nhược Nhan lạnh toát. Nàng ta là người sĩ diện, luôn cho rằng mình là nữ chính của thế giới này. Cớ sao lại rơi vào tình cảnh ê chề thế này?

Kiếp trước nàng ta chỉ là một nữ thanh niên bình thường, chưa từng chịu nổi nhục mạ hay đe dọa kiểu này. Mắt đảo một vòng, nàng lập tức ngất xỉu tại chỗ.

Còn Vân Nguyệt Tỉ, chỉ lẳng lặng đứng một bên, lặng lẽ nhìn.

Chút tình cảnh như thế này mà đã khiến nàng ta gục ngã?

Trước kia, những tội lỗi do Liễu Nhược Nhan gây ra, đều bị đổ lên đầu nguyên chủ Vân Nguyệt Tỉ. Nàng bị người người chỉ trích, bị nhục nhã đến mức không dám ngẩng đầu lên. Dù vậy, nàng vẫn cắn răng chịu đựng, cố gắng sống tiếp, tiếp tục chăm sóc người thân…

Cho đến khi bị gian phu của Liễu Nhược Nhan hãm hại, lại bị tộc nhân ép buộc dìm xuống giếng mà chết.

Liễu Nhược Nhan tuy đã ngất xỉu, nhưng cơn giận của đám người vẫn không vì thế mà nguôi ngoai. Ai nấy đều chìm trong cảm giác phẫn uất vì bị lừa gạt và sợ hãi vì bị liên lụy vào tội tru di cửu tộc, hận không thể lập tức xông lên cắn xé, ăn tươi nuốt sống Liễu Nhược Nhan.

Chuyện không thể để tiếp tục loạn lên nữa.

Đúng lúc ấy, Vân Nguyệt Tỉ lên tiếng ngăn lại. Giọng nàng không nhanh không chậm, lại có sức trấn an lòng người một cách lạ thường: “Trương Quý, bên ngoài quan binh có nói… định xử lý chuyện này ra sao không?”

Trương Quý giận dữ nhìn thẳng Liễu Nhược Nhan: “Ngươi nói đi, bọn họ bảo là yêu đạo mê hoặc lòng người, những người còn lại nếu không biết gì thì không có tội, chỉ cần giao nộp thứ dơ bẩn này ra tiêu hủy là xong.”

Vân Nguyệt Tỉ gật đầu: “Cách làm hiện nay của triều đình đúng là khiến người ta phải suy nghĩ.”

Nàng liền phân phó: “Đừng khóc nữa. Tống bà, Trương bà, Trần bà, mấy người theo sự dẫn dắt của cầm nữ, thông báo cho toàn phủ, ai nấy đều phải mang bùa hộ thân đến đây nộp. Nhân tiện lục soát từng phòng, không được bỏ sót chỗ nào. Hễ phát hiện có bùa là lập tức thu giữ, đặc biệt là phòng của Liễu Nhược Nhan, càng phải lục kỹ.”

Gương mặt xinh đẹp của nàng trở nên nghiêm khắc, quay sang nhìn Thanh Mai: “Thanh Mai, ngươi là nha hoàn của Liễu Nhược Nhan, hãy cùng Thính Cầm và mấy người kia đi lục soát. Nếu để sót một tấm bùa nào, ta sẽ hỏi tội ngươi trước.”

Thanh Mai quỳ dưới đất run lẩy bẩy, trong lòng cũng bắt đầu oán trách Liễu Nhược Nhan là sao chổi gây họa.

Vân Nguyệt Tỉ lại tiếp tục dặn dò: “Trương Quý, ngươi phụ trách thu hết bùa của mọi người ở đây, ai không giao thì đưa ngay tới chỗ quan binh. Quản gia, phiền ông đi trước tiếp đãi, đừng để quan binh phải chờ sốt ruột. Cứ nói là phụ thân và ca ca ta ra ngoài có việc, trong phủ chỉ còn lại ta là nữ nhi yếu đuối, mong họ rộng lượng cho thêm chút thời gian, dùng trà ngon điểm tâm ngon mà đãi khách.”

Vân Nguyệt Tỉ xử lý mọi chuyện gọn gàng đâu ra đấy, cuối cùng nói: “Sở bà bà, Hồng Tụ, hai người đỡ tiểu thư Liễu về lại Lạc Lê Cư. Chờ quan binh đi rồi hãy mời đại phu đến, đừng để người ngoài nói ta hành sự lén lút.”

“Dạ…” Hồng Tụ đáp lời, trong lòng căm hận Liễu Nhược Nhan, nói: “Tiểu thư, Liễu tiểu thư gây họa khiến mọi người khốn khổ thế này, sao không giao nàng ra luôn? Rõ ràng chuyện này không liên quan gì tới chúng ta mà.”

Vân Nguyệt Tỉ nói: “Nàng ta không biết gì về việc mua bùa, nếu thật sự truy tội, thì những người nhận bùa như các ngươi cũng không tránh khỏi. Cứ làm như ta dặn, sau này mọi người cảnh giác hơn, trên trời làm gì có bánh rơi xuống.”

Mọi người đều tâm phục khẩu phục, thầm nghĩ khoảng thời gian vừa rồi đúng là bị Liễu Nhược Nhan lừa đến hoa cả mắt.

Phù của chùa Hộ Quốc sao lại có đến mấy chục mấy trăm cái được cầu? Nếu không phải có quỷ, thì còn là gì?

Dưới sự dẫn dắt của Vân Nguyệt Tỉ, sóng gió lần này coi như hữu kinh vô hiểm mà qua đi, Vân phủ cũng không vì vụ yêu đạo này mà chịu tổn thất gì.

Còn yêu đạo đó rốt cuộc là ai, làm sao sa lưới, đó là chuyện của Yến Chiêu và người khác.

Liễu Nhược Nhan hôn mê suốt một ngày một đêm, khi nàng ta tỉnh lại, đám hạ nhân nhìn nàng ta vẫn ra vẻ bình thường, việc hầu hạ cũng không thấy có ý làm khó.

Nhưng nàng ta lại vô tình nghe được không ít lời đồn sau lưng.

“Nàng ta á, trước kia cứ nơi nơi nói xấu tiểu thư, hừ, chuyện này mà không nhờ tiểu thư xử lý thỏa đáng, nàng ta liệu còn giữ được mạng không?”

“Ta thấy, so với tiểu thư, nàng ta đúng là một trời một vực.”

“Cái loại xui xẻo tai tinh này, lão gia bao giờ mới gả nàng ta ra khỏi phủ, trước thì khắc chết cha mẹ, giờ lại tới khắc cả chúng ta, gây ra chuyện tày trời thế này, thật kinh tởm!”

Liễu Nhược Nhan sĩ diện nhất, ngày thường vẫn tự cho mình là linh hồn sau ngàn năm mạnh hơn cổ nhân gấp trăm ngàn lần, giờ nghe người ta chê nàng ta không bằng Vân Nguyệt Tỉ, tức đến khóc mấy trận, bệnh càng nặng thêm mấy ngày.

Lúc nàng ta bệnh, Vân Nguyệt Tỉ chỉ tùy tiện sai một người tới thăm hỏi lấy lệ.

Ngược lại, Vân Thời Thanh đến thăm khá nhiều lần. Chỉ tiếc rằng, Vân Thời Thanh là huynh trưởng của Vân Nguyệt Tỉ, có một số việc Liễu Nhược Nhan cũng không tiện lợi dụng hắn để làm.

Nhưng người thân cận với Liễu Nhược Nhan đâu chỉ có Vân Thời Thanh. Nàng ta sống trong Vân phủ từ nhỏ, nhờ mối giao tình giữa hai nhà, cũng thân quen với vị hôn phu của Vân Nguyệt Tỉ, Mộ Dung Dục.

Khi còn bé, mỗi lần Mộ Dung Dục tới thăm Vân Nguyệt Tỉ, nàng vốn hay ốm yếu bệnh tật, nên Liễu Nhược Nhan thường giống như chú bướm nhỏ chạy theo chơi cùng Mộ Dung Dục.

Có lẽ vì sự lý giải độc đáo của Liễu Nhược Nhan, hoặc cũng có thể vì số mệnh nữ chính trỗi dậy quấy phá, mà Mộ Dung Dục cũng phải lòng nàng ta.

Liễu Nhược Nhan bệnh nặng, Mộ Dung Dục liền vội vã tới thăm.

Liễu Nhược Nhan vừa khóc vừa nói: “Mộ Dung ca, ta còn nhỏ tuổi, phạm phải sai lầm mà tỷ tỷ Nguyệt Tỉ cũng không chịu chỉ bảo, ta không muốn gặp lại nàng nữa. Huynh giúp ta nói với nàng, tình nghĩa tỷ muội từ nay chấm dứt, sau này nếu nàng có chuyện gì cần cầu ta, thì đừng hòng!”