Vân thượng thư khẽ thở dài: “Tiểu nữ từ nhỏ thân thể hư nhược, may mắn được thiên gia chiếu cố, từng được Thái y đến chẩn trị.”
“Vậy sao?” Yến Chiêu nhàn nhạt hỏi: “Chẩn trị ra sao?”
Trên mặt Vân thượng thư nở nụ cười: “Chỉ cần tĩnh dưỡng đúng cách, tuy không khỏi hẳn, nhưng cũng không ảnh hưởng đến sinh hoạt.”
Yến Chiêu liền hiểu, ý tứ là bệnh vặt dây dưa, chỉ cần nghỉ ngơi tốt thì không nguy hiểm đến tính mạng.
Lúc này, Vân Nguyệt Tỉ lại muốn ho, nhất là khi Yến Chiêu vừa chậm bước, nàng không chú ý, vô tình đến gần hắn hơn một chút, liền nhịn không được mà khẽ khụ vài tiếng. Tiếng ho nhẹ, tơ lụa như khói, nét mặt yếu ớt, mang theo vẻ thâm sâu và tiều tụy như Tây Thi ôm ngực.
Dưới khung cảnh như tranh ấy, Yến Chiêu chỉ như không nghe thấy, lạnh giọng nói: “ từng đưa cho ngươi một lọ thuốc hít, lấy ra mà dùng.”
Vân Nguyệt Tỉ vừa rồi cũng nhớ đến lọ thuốc ấy, chỉ là vì có mặt Thái tử, không tiện lấy ra. Nay được cho phép, nàng liền lấy từ túi hương ra lọ thuốc hít, nhẹ nhàng đặt dưới mũi, hít một hơi.
Vân thượng thư thì kinh hãi nghi hoặc: “Tiểu nữ từng mạo phạm đến điện hạ sao?”
Yến Chiêu nói: “Gặp qua một lần.”
Hắn nói qua loa hờ hững, nhưng Vân thượng thư sao dám coi nhẹ, lập tức quỳ xuống hành đại lễ: “Tạ điện hạ ban thuốc cho tiểu nữ.”
Vân thượng thư không dám lơ là. Ai chẳng biết vị Thái tử điện hạ này ngoài mặt có vẻ cao ngạo, nhưng kỳ thực thủ đoạn lại lạnh lùng cay nghiệt, toàn triều đều biết.
Yến Chiêu cũng không ngăn cản lễ này. Hắn vốn khác với các huynh đệ khác trong hoàng tộc, người khác ưa thân cận con cháu thần tử để lung lạc lòng người. Còn hắn, thân là Đông Cung Thái tử, địa vị đã vững vàng, cộng thêm tính cách vốn trầm lãnh, hắn càng thích giao tiếp trực tiếp với các đại thần trung niên có thực quyền.
Đối với những người cùng tuổi, hắn trái lại lại cảm thấy không đủ chín chắn.
Cho nên Yến Chiêu nói: “Nếu thân thể Vân tiểu thư không tiện, thì lui xuống đi.”
Vân Nguyệt Tỉ hành lễ xong lập tức lui ra. Vạt váy lay động, bước đi vững vàng, không lộ chút nào kiểu "thấy sang bắt quàng làm họ".
Yến Chiêu vẫn tiếp tục ngắm hoa viên. Nhưng hoa viên này thật chẳng có gì đáng xem, thiên hạ đệ nhất hoa, đệ nhất cảnh, đều nằm trong Ngự Hoa Viên, hắn từ nhỏ đã nhìn đến quen mắt, không chút hứng thú.
Vân thượng thư vẫn cố tìm mấy chuyện thú vị để giữ chân hắn, miễn cho giờ cơm đến quá nhanh.
Trong lúc trò chuyện, ông nhắc đến Quốc công phủ: “Lão Quốc công thật có phúc, trưởng tôn tuấn tú văn nhã, đã sớm vì triều đình hiệu lực. Trưởng tôn nữ cũng nổi danh khắp kinh thành, vừa tài vừa đức.”
Yến Chiêu vốn chẳng định quan tâm mấy chuyện trong nhà này, nhưng nghĩ đến lão Quốc công có công lớn với triều đình, còn Vân thượng thư cũng là đại thần lập được nhiều công tích, hắn liền thuận miệng tiếp lời: “Nghe nói phụ hoàng từng có ý tứ ban hôn tiểu thư ấy cho quý công tử nào đó.”
Hai lão cáo già trong chính trường kéo nhau nói chuyện nhà, kẻ trước người sau, không ai dám nói thẳng.
Vân thượng thư cười vuốt râu: “Quả có chuyện ấy. Chỉ là sau đó thôi rồi.”
“Sao vậy?”
Vân thượng thư mỉm cười: “Tiểu nữ của hạ thần đã đính hôn với trưởng tôn của Quốc công phủ.”
Nếu Vân Nguyệt Tỉ đã có hôn ước với trưởng tôn nhà Quốc công, thì Vân Thời Thanh ắt không thể cưới trưởng tôn nữ của Quốc công phủ nữa. Nếu không, tất sẽ trở thành trò cười cho thiên hạ.
Trong mắt Yến Chiêu lóe lên một tia lạnh lẽo, song rất nhanh đã trở lại vẻ lãnh đạm như thường.
Là Thái tử, hắn đương nhiên không muốn hạ mình cùng Vân thượng thư tiếp tục bàn mấy chuyện cửa nhà. Lại hàn huyên vài câu, rồi ra lệnh cho Vân thượng thư lui xuống, bản thân thì tản bộ một mình.
Vân thượng thư lĩnh chỉ rời đi.
Yến Chiêu đối với hoa viên này chẳng có hứng thú, liền men theo lối mòn có trúc xanh rậm rạp, đi tới một góc yên tĩnh, hoa cỏ tươi tắn nhưng lại chẳng tỏa hương.
Chỗ ấy rất ít người lui tới. Hắn khoanh tay đi dạo qua, lại vô tình nhìn thấy Vân Nguyệt Tỉ.
Nàng mặc một bộ váy đỏ rực, xung quanh là một vùng hoa trắng thuần khiết. Một bên diễm lệ, một bên thanh nhã, tạo thành một cảm giác tương phản thị giác mãnh liệt.
Vân Nguyệt Tỉ vốn đến hái ít hoa để cắm trong phòng. Nhìn thấy vị Thái tử cao lớn lạnh lùng, nàng lập tức hành lễ: “Thần nữ tham kiến Thái tử điện hạ, thiên tuế thiên tuế.”
Lời còn chưa dứt, nàng lại nhịn không được muốn ho.
Ngay cả chính nàng cũng bắt đầu cảm thấy kỳ quái. Sao cứ gặp Thái tử là nàng lại ho?
Yến Chiêu nhướng mày, lạnh giọng nói: “Vừa thấy ta liền ho, là có ý gì?”
Ánh mắt Yến Chiêu từ trên cao nhìn xuống Vân Nguyệt Tỉ, gương mặt không hề mang chút ấm áp, cứ như bất cứ lúc nào cũng có thể giáng tội người khác.
Vân Nguyệt Tỉ khẽ cúi đầu, cung kính nhận lỗi: “Hồi bẩm điện hạ, thần nữ vốn mang bệnh từ nhỏ…”
Yến Chiêu lạnh lùng cắt lời: “Ta biết ngươi từng học qua y thuật. Nếu ngươi nói mình ho vì ngửi phải mùi hoa, nơi này không có mùi hoa, cớ gì lại ho? Nếu là vì gió mà ho, vừa rồi trong hoa viên không hề có gió, vậy ngươi vì cái gì mà ho?”
Vân Nguyệt Tỉ cũng không biết phải giải thích sao. Cứ mỗi lần đυ.ng mặt vị Thái tử điện hạ này, nàng liền không nhịn được ho, đúng là dễ khiến người khác hiểu lầm.
Ánh mắt Yến Chiêu rơi xuống người nàng, nhưng nơi hắn nhìn không phải là làn da trắng như tuyết, cũng chẳng phải mái tóc đen như mực, mà chính là vệt son đỏ trên môi nàng.
“Ngươi đã có hôn ước, thì nên biết giữ khoảng cách.”
Yến Chiêu một lòng để tâm triều chính, chưa từng màng chuyện phong nguyệt. Trưởng tôn nhà Quốc công tương lai sẽ là mệnh quan trong triều, là người của phe cánh hắn, cho nên dù cho Vân Nguyệt Tỉ từng đích thân nấu canh cho hắn, hắn cũng tuyệt không muốn vướng vào chuyện "cướp vợ thần tử".
Đối mặt với những lần “vô tình tiếp cận” của Vân Nguyệt Tỉ, Yến Chiêu dứt khoát vạch trần thẳng thừng, không để nàng ảo tưởng thêm điều gì.
Kỳ thực, ai quen biết Yến Chiêu cũng đều rõ, hắn xưa nay không dung thứ những nữ tử có tâm tư bất chính, dù là cung nữ hay thiên kim đại thần cũng không ngoại lệ.
Từng có một cung nữ ỷ vào nhan sắc xinh đẹp, khi hầu hạ rửa mặt liền giở trò. Yến Chiêu lập tức sai người kéo xuống, để nguyên nàng ta trong bộ dạng khêu gợi, bắt quỳ giữa Ngự Hoa Viên, nơi người qua kẻ lại nhìn thấy đều rõ ràng.
Từ đó về sau, không còn ai dám cả gan trêu chọc Yến Chiêu nữa.
Lúc này, Vân Nguyệt Tỉ không còn lời nào để bào chữa. Nàng muốn nói bản thân chưa từng có ý “thấy sang bắt quàng làm họ”, nhưng lời đến bên miệng lại nuốt trở vào.
Bởi vì nàng chính mình cũng không biết vì sao cứ gặp Yến Chiêu là lại ho. Chuyện này không cách nào giải thích, càng biện minh chỉ càng giống ngụy biện. Tội danh coi như đã định.
Vân Nguyệt Tỉ chỉ còn cách thuận theo bậc thang mà đi xuống, khom người hành lễ: “Tuân lệnh, điện hạ.”
Thấy nàng đáp lời quá mức dứt khoát, Yến Chiêu ngược lại càng lạnh mặt, quát khẽ: “Lui!”