Quyển 1 - Chương 23: Tỷ tỷ bị vu hãm tư thông

Liễu Nhược Nhan làm bộ như muốn dọn đồ rời khỏi Vân phủ, đôi mắt vừa quật cường vừa ngấn lệ, khiến Vân Thời Thanh sợ hãi đến cuống cuồng.

Hắn liền che chở nói: “Muội muội, nếu Nhược Nhan đã biết sai rồi, sao muội còn làm khó nàng? Muội bị nàng làm mất mặt trước mọi người, liền nhất định phải để nàng cũng không có đường lui trước mặt mọi người sao? Muội muội, sao muội lại trở nên như vậy?”

“Ác độc như vậy sao, ca ca?” Vân Nguyệt Tỉ tiếp lời, thay hắn nói nốt câu cuối.

Nàng giơ tay kéo lại áo choàng, như thể đang chịu không nổi cơn gió lạnh. Nhưng thứ thật sự lạnh lẽo không phải là gió, mà là những cảm tình còn sót lại trong lòng nàng, từng chút một bị chính ca ca mình dập tắt.

Vân Thời Thanh, người ca ca nàng từng tin tưởng, lại vì bảo vệ Liễu Nhược Nhan mà sẵn sàng hy sinh thanh danh của chính muội ruột.

Vậy mà kết quả thì sao?

Liễu Nhược Nhan sau này ở bên Thất hoàng tử, khiến gia đình tan nát, mà Vân Thời Thanh chẳng nhận lại được gì.

Vân Nguyệt Tỉ hỏi ngược lại: “Ca ca, Nhược Nhan nói ta tổn thương tôn nghiêm của nàng ta, đúng không?”

Chưa kịp để Vân Thời Thanh đáp, Liễu Nhược Nhan đã vội xen vào: “Đúng vậy.”

“Được.” Vân Nguyệt Tỉ gật đầu: “Ý muội là ngươi sống của Thanh bà chẳng qua chỉ là một cái mạng, còn ngươi bị mất là ‘tôn nghiêm’ quý giá hơn cả sao?”

Nàng nghiêng đầu nhìn Liễu Nhược Nhan, khuôn mặt xinh đẹp hiện rõ vẻ hoang mang chân thành, dường như thực sự không hiểu nổi cách suy nghĩ ấy.

Liễu Nhược Nhan nhất thời á khẩu, không nói nên lời.

Nàng ta thật ra vẫn chướng mắt Thanh bà bà, một người cổ lỗ, già cỗi, sớm muộn cũng chỉ là pháo hôi dưới chân nàng ta mà thôi. Nàng ta vu oan cho Thanh bà bà, chẳng đáng là chuyện lớn gì ở thời cổ đại này, có mấy kẻ hầu nào chưa từng bị oan ức?

Nhưng những lời này, nàng ta không thể nói ra miệng.

Ngày thường, nàng ta luôn lấy chiêu bài “bình đẳng, tự do” ra nói đạo lý, tự xưng là chiến sĩ chính nghĩa. Bây giờ bảo nàng ta nói “Thanh bà bà chỉ là một bà già không ra gì, không đáng giá so với ta” nàng ta há dám mở miệng?

Vân Thời Thanh nghe đến mơ hồ: “Người nào mất mạng?”

Vân Nguyệt Tỉ đáp bình tĩnh: “Thanh bà bà trọng nam khinh nữ, trách móc đứa cháu gái nhỏ của mình, là người tâm địa độc ác, nên đem bán đi. Ca ca thấy lời ta nói có đúng không?”

“Vớ vẩn!” Vân Thời Thanh quát khẽ: “Thanh bà thường dẫn cháu gái đi dạo trong vườn, nhặt cành khô lá rụng, khi nào bà tatừng nặng lời với đứa nhỏ? Muội muội, sao muội lại thành ra như vậy? Không phân trắng đen mà bảo đem người đi bán, bà ta lớn tuổi như vậy, bị bán rồi sống ra sao? Còn con cháu bà ta thì phải làm thế nào?”

Vân Thời Thanh nghĩ rằng chủ ý bán Thanh bà bà là của Vân Nguyệt Tỉ, nên mới không chút nể tình mà quở trách nàng.

Ai ngờ Vân Nguyệt Tỉ khẽ cười, đáp: “Ca ca, người nói Thanh bà bà đáng bị bán, không phải ta, mà là Nhược Nhan.”

“Cái gì?” Vân Thời Thanh không thể tin nổi nhìn Liễu Nhược Nhan.

Trong mắt hắn, Nhược Nhan là thiếu nữ lương thiện từ bi, coi vạn vật đều bình đẳng, sao có thể làm ra chuyện như vậy?

Vân Nguyệt Tỉ ngước mắt, ánh mắt thản nhiên: “Nhược Nhan đòi bán Thanh bà bà, ta ngăn cản, nói nàng không có quyền xử lý người của Vân phủ. Chỉ vì câu nói đó, Nhược Nhan bảo ta làm nhục tôn nghiêm của nàngta. Ca ca, vậy mà huynh cũng nói ta độc ác.”

Trên khuôn mặt tuyệt mỹ của nàng hiện lên nụ cười nhàn nhạt đầy châm chọc.

Ánh trăng chiếu xuống thân ảnh nàng, như phủ lên mình một vầng sáng linh khí, khiến nàng trông như tiên nữ ngạo nghễ nơi chín tầng mây, một mỹ nhân lạnh lùng trào phúng, khiến người khác vừa kinh tâm vừa say đắm.

“Nếu ta không quét sạch tôn nghiêm của nàng ta...” Vân Nguyệt Tỉ chậm rãi nói: “Thì Thanh bà bà đã bị bán đi rồi. Xin hỏi ca ca, xin hỏi Nhược Nhan, giữa mạng sống của Thanh bà bà và tôn nghiêm của ngươi, cái nào quan trọng hơn?”

Thanh bà bà ôm chặt đứa cháu gái nhỏ vào lòng, mím chặt môi, cố sức không để nước mắt rơi xuống.

Trong tình huống thế này, bà không dám khóc. Bà đưa tay vuốt tóc Linh Đang, nơi đáy lòng chỉ toàn chua xót. Cả đời bà ở Vân phủ làm người hầu hèn kém, nhưng lão gia, các vị thiếu gia, tiểu thư cùng phu nhân đã mất đều là người nhân hậu. Bà vốn nghĩ sau này sẽ đưa Linh Đang vào phủ, tiếp tục làm việc kiếm chút ăn mặc ổn định.

Nhưng hôm nay chuyện xảy ra lại giống như một hồi chuông cảnh tỉnh. Làm kẻ hầu người ở, gặp được chủ nhân tốt thì là phúc, gặp phải chủ nhân xấu, dù có oan cũng chẳng ai bênh vực. Sau này, vẫn nên để Linh Đang gả cho một người nông phu thật thà, học đôi chút nữ công, lo toan việc nhà, tuy rằng thanh đạm, nhưng ít ra cũng được tự do, an ổn một đời.

Vân Thời Thanh chưa từng nghĩ mọi chuyện lại là như vậy. Nhưng nhìn sắc mặt của Thanh bà bà và các hạ nhân trong viện, hắn liền hiểu rõ, Vân Nguyệt Tỉ không hề bịa đặt.

Hắn kinh ngạc nhìn Liễu Nhược Nhan, trong mắt hiện lên vẻ xa lạ, tựa như nữ tử mà hắn từng yêu quý, giờ đây không còn là người trong trí nhớ nữa.

Liễu Nhược Nhan lúc trắng lúc đỏ, gương mặt như bốc cháy, rồi lại trắng bệch đi, cả đời chưa từng mất mặt đến thế. Chẳng qua là muốn xử trí một hạ nhân mà thôi, Vân Nguyệt Tỉ cớ gì phải làm lớn đến mức này?

Nhưng Vân Nguyệt Tỉ không hề buông tha, tiếp tục hỏi: “Nhược Nhan, giữa tôn nghiêm của ngươi và mạng sống của Thanh bà bà, ai quan trọng hơn?”

Nàng thực lòng muốn xem thử, vị ‘đấu sĩ bình đẳng chính nghĩa’ mà Liễu Nhược Nhan luôn tự xưng sẽ trả lời ra sao.

Thân thể Liễu Nhược Nhan khẽ run lên vài cái, hàng mi ướt đẫm, nghẹn ngào bật khóc: “Thời Thanh ca…”

Nàng ta nhào thẳng vào lòng Vân Thời Thanh, gục đầu vào ngực hắn. Cảnh tượng ấy khiến tất cả hạ nhân trong viện đều không dám ngẩng mặt nhìn, sợ liên lụy, đồng loạt cúi đầu im lặng.

Trong lòng Vân Nguyệt Tỉ lúc ấy đã rõ, nàng chẳng thể lay chuyển được Vân Thời Thanh. Nàng cũng chỉ có thể lo liệu sao cho hạ nhân trong phủ giữ kín miệng, để việc này không truyền ra ngoài.