Quyển 1 - Chương 21: Tỷ tỷ bị vu hãm tư thông

Ánh trăng nhàn nhạt chiếu xuống, Vân Nguyệt Tỉ khoác áo choàng đỏ thẫm thêu trăm cánh bướm, sắc mặt lạnh lùng như sương, nắm tay bé gái bước ra.

Cả Vân phủ đều hơi giật mình. Tiểu thư xưa nay luôn dịu dàng, hiểu chuyện, lễ phép, chưa từng làm mất mặt ai bao giờ. Hôm nay là sao đây?

Vân Nguyệt Tỉ thực sự không ngờ Liễu Nhược Nhan có thể đi quá xa đến thế, dám làm nhục người già ngay giữa chốn đông người. Có lẽ, trong mắt Liễu Nhược Nhan, vì thứ gọi là “chính nghĩa”, nàng ta có thể làm bất cứ điều gì, và còn cho rằng mình hoàn toàn đúng.

Ánh mắt Vân Nguyệt Tỉ cụp xuống, giọng nói đặc biệt dịu dàng, quay sang bé gái: “Linh Đang, đừng khóc nữa, mau đến an ủi nãi nãi của muội đi.”

Linh Đang vừa khóc vừa lau nước mắt, đôi chân bé nhỏ chạy thẳng đến bên Thanh bà bà: “Nãi nãi! Nãi nãi!”

Cô bé chen qua đám người, ôm lấy Thanh bà bà đang ngã trên đất, rồi quay đầu quát lớn: “Không ai được bắt nạt nãi nãi của ta!”

Sau đó, đôi mắt ngấn nước nhìn về phía Vân Nguyệt Tỉ: “Tỷ tỷ, đừng để họ bắt nạt nãi nãi…”

“Ừ.” Vân Nguyệt Tỉ dịu dàng đáp: “Thính Cầm, đỡ Thanh bà bà dậy.”

Nhìn cô bé ấy, đám người hầu đều thấy bối rối trong lòng. Có phải bọn họ đã oan uổng Thanh bà bà không? Dù sao, ngày thường cũng chẳng thấy bà ấy là người trọng nam khinh nữ gì cả.

Liễu Nhược Nhan thì kinh ngạc nhìn cảnh tượng trước mặt: “Đây là cháu gái của bà ấy sao? Hay lắm! Đứa nhỏ thế này còn biết thương bà, mà bà thì lại độc ác như vậy! Thật là đáng ghê tởm! Loại bà tử như thế, cứ đuổi đi, bán cho rồi!”

Nàng ta giận đến mức không thở nổi, nhưng vẫn nói ra được cả chữ “bán người” mà chính nàng ta cũng từng cho là vô cùng tàn nhẫn và nhục nhã.

Vân Nguyệt Tỉ cuối cùng cũng không nhịn nổi, khẽ nâng ánh mắt xinh đẹp, nhìn về phía Liễu Nhược Nhan: “Nơi này là Vân phủ, chuyện của người trong phủ, hình như chẳng tới lượt Nhược Nhan ngươi xử lý. Hơn nữa, Thanh bà bà chỉ ký đoản khế, ai có tư cách đem bà ấy đi bán?”

Giọng nàng nhẹ nhàng, nhưng vô cùng kiên định, còn có sức nặng hơn hẳn tiếng gào giận của Liễu Nhược Nhan.

Liễu Nhược Nhan thì chẳng phân biệt được khế ước ngắn hạn hay dài hạn gì hết. Trong đầu nàng ta toàn mấy thứ trong phim ảnh và truyện xuyên không hiện đại, tôi tớ thì mặc định là có thể bị chủ nhân tùy ý mua bán, đánh chết cũng chẳng có gì lạ.

Cứng cổ cãi lại: “Nguyệt Tỉ, đoản khế thì sao? Ngươi định bảo vệ cái bà tử độc ác đó thật à? Ngươi bị tiên sinh dạy thành thánh mẫu rồi hả? Bà ta ngược đãi cháu gái mình, ngươi còn bênh vực bà ấy!”

“Ô ô ô… Nãi nãi không có ngược đãi con đâu… Người xấu, đừng bán nãi nãi của con!” Linh Đang vừa khóc vừa hoảng loạn ôm chặt lấy Thanh bà bà.

Vân Nguyệt Tỉ thực sự không thể chịu được cảnh tượng này. Liễu Nhược Nhan miệng thì suốt ngày nói đạo lý bình đẳng, nhưng thực tế lại xử sự theo cảm tính và suy đoán chủ quan. Nàng ta cho rằng người khác có lỗi, liền có thể không phân trắng đen mà đòi “bán” đi.

Vân Nguyệt Tỉ đưa mắt lạnh nhìn Liễu Nhược Nhan: “Linh Đang là cháu gái của Thanh bà bà. Thanh bà bà mỗi ngày đều làm việc khâu vá, sẽ đem Linh Đang mang theo bên người. Bởi vì cha nương Linh Đang làm nghề nông, để con bé theo cha nương dãi nắng dầm mưa, hoặc ở nhà một mình, không bằng Thanh bà bà báo cáo với ta, xin đem con bé đến đây, tự tay chăm sóc. Ở Vân phủ, Linh Đang không chỉ an toàn, mà còn có thể tiếp xúc, học hỏi được nhiều điều. Ngươi nhìn con bé đi, trông giống đứa trẻ bị ngược đãi sao?”

Linh Đang vừa khóc vừa nói: “Nãi nãi còn làm bánh hoa quế, bánh hoa hòe cho con ăn. Nãi nãi không có ngược đãi con.”

Đám tôi tớ nhìn cảnh đó mà không đành lòng. Có người trong lòng đã bắt đầu thay đổi cách nhìn về Liễu Nhược Nhan.

Bọn họ đều là phận làm tôi tớ, nếu gặp phải một chủ nhân như Liễu Nhược Nhan, người động một chút là đòi “bán” người, thì gia đình ly tán lúc nào cũng có thể xảy ra.

Vị Liễu tiểu thư này, ban đầu đi cầu bùa hộ mệnh cho họ, ai cũng thấy nàng ta là người có lòng tốt, giống như Bồ Tát. Vậy mà đến chuyện của Thanh bà bà thì lại chẳng hỏi rõ đúng sai, liền muốn trị tội, đuổi đi?

Mặt Liễu Nhược Nhan tái mét, nhiều người nhìn như vậy, nàng ta biết phải xuống đài thế nào? Trong lòng chỉ mong tiểu nha đầu này và Vân Nguyệt Tỉ sớm im miệng.

Nhưng Vân Nguyệt Tỉ không hề để tâm tới vẻ khó coi của nàng ta, bình thản hỏi: “Nhược Nhan, ngươi chưa hề điều tra, liền tùy tiện phán người ta có tội. Ngươi dựa vào cái gì mà cho rằng Thanh bà bà trọng nam khinh nữ? Dựa vào ‘phán đoán’ của ngươi sao?”

Liễu Nhược Nhan cắn răng, cảm thấy tất cả đám tôi tớ kia đều đang cười nhạo mình.

Nàng ta đâu có ngờ Thanh bà bà lại là người có lương tâm? Thời đại này, mười người thì chín trọng nam khinh nữ, một bà tử hầu hạ lão thái thái như Thanh bà bà, sao lại không thế chứ?

Liễu Nhược Nhan mím môi, nén giận nói: “Được rồi! Ta biết ta sai rồi! Nguyệt Tỉ, ngươi có thể đừng làm ra vẻ dạy dỗ người ta như thế nữa được không? Đừng xem ta như trò cười!”

Lúc trước, Thanh Mai đã thấy có điều không ổn. Sợ tiểu thư nhà mình vì chuyện này mà bị người ta coi thường, cuối cùng vẫn phải đi tìm người giúp.

Thanh Mai vội vàng đi thỉnh Vân Thời Thanh, lúc này Vân Thời Thanh vừa vặn chạy đến.

Hắn kinh ngạc nhìn thấy nữ nhân mình thầm yêu hai mắt đỏ hoe, như thể vừa chịu một nỗi ủy khuất to lớn. Nhưng ngay cả như vậy, nàng ta vẫn cố chấp giữ lại sự kiêu hãnh của mình, không chịu khuất phục trước thế giới này…