Quyển 1 - Chương 20: Tỷ tỷ bị vu hãm tư thông

Những người hầu nghe xong, ai nấy sắc mặt đều có chút u ám. Ai mà quan tâm mấy món lễ vật kia? Liễu Nhược Nhan chẳng qua chỉ là một nữ tử mồ côi, mấy năm qua ăn mặc đều dựa vào Vân phủ, họ cũng chẳng tin nàng ta có thể cho họ cái gì tốt. Họ ở lại chỉ vì dù sao nàng ta cũng được xem là nửa cái chủ tử.

Thấy đám người kia yên lặng không nói gì nữa, an phận đứng nghe, Liễu Nhược Nhan mới tiếp tục: “Chuyện thứ hai ta muốn nói hôm nay, chính là chuyện yêu đương tự do. Ta biết trong các ngươi có không ít người thực ra đã thầm mến nhau, nhưng lại không dám thổ lộ, nhất là đám nữ tử. Các ngươi cảm thấy nếu mình chủ động nói ra sẽ rất mất mặt. Nhưng kỳ thực, ở độ tuổi thanh xuân này, muốn được ôm, muốn có người thương, đều là chuyện hoàn toàn bình thường. Ta hoàn toàn ủng hộ điều đó.”

Lời vừa dứt, cả sân lập tức xôn xao.

Những bà tử lớn tuổi thì còn ổn, nhưng mấy tức phụ trẻ tuổi với đám nha hoàn thì đều lấy khăn che mặt. Nữ tử ai mà chẳng từng thầm thích một người? Nhưng bảo các nàng thừa nhận mình không có nam nhân thì không sống nổi, đúng là quá khác người!

Trong đám người đó, chỉ có nha hoàn Thanh Mai của Liễu Nhược Nhan là ánh mắt long lanh, khẽ liếc nhìn một người hầu nào đó, hai ánh mắt chạm nhau đầy ẩn ý.

Liễu Nhược Nhan lại tiếp tục một tràng dài về bình đẳng nam nữ, rồi nói: “Hôm nay, bổn tiểu thư còn đến chùa Hộ Quốc xin cho mỗi người các ngươi một lá bùa hộ mệnh. Xem như là quà tặng, cầu chúc các ngươi bình an và vui vẻ.”

Vừa dứt lời, nàng ta liền thấy vẻ mặt đám người có biến hóa, từ sững sờ đến cảm động.

Làm sao họ có thể không cảm động cho được? Thời đại này, hầu như ai cũng tin vào thần phật phù hộ, mà chùa Hộ Quốc lại không phải nơi tầm thường, chỉ có quan lớn quý nhân mới có thể đặt chân đến. Loại bùa hộ mệnh đó, có khi cả đời họ cũng không có cơ hội nhận được. Nhược Nhan tiểu thư tuy miệng lưỡi có phần kỳ quái, lời nói không dễ nghe, nhưng lại thật sự quan tâm đến họ.

Đám người rối rít cảm tạ, thậm chí có người còn cúi lạy trước mặt Liễu Nhược Nhan.

Nàng ta đắc ý dào dạt, thản nhiên đón nhận những cái lạy ấy. Nhưng ngay lúc đó, khóe mắt nàng ta chợt liếc thấy vẻ mặt rạng rỡ của Thanh bà bà, người bị nàng ta mắng là trọng nam khinh nữ lúc trước. Liễu Nhược Nhan lập tức lạnh mặt, hừ một tiếng khinh thường: “Loại người như bà ta mà cũng xứng nhận bùa hộ mệnh của ta?”

Liễu Nhược Nhan lạnh giọng: “Thanh Mai, lấy lại bùa hộ mệnh của bà ta. Người coi thường nữ nhi như bà ta, không xứng được nhận đồ của bổn tiểu thư.”

Khi còn ở hiện đại, mỗi lần đọc thấy chuyện về thân phận thấp kém của nữ nhân cổ đại, Liễu Nhược Nhan đều tức đến nghiến răng. Nhà nàng ta cũng có một đứa em trai, nàng ta luôn cảm thấy cha mẹ lúc nào cũng thiên vị em trai hơn mình.

Giờ đây, tất cả phẫn uất trong lòng nàng ta đều đổ hết lên đầu Thanh bà bà, người mà nàng ta cho là đại diện cho cái tư tưởng trọng nam khinh nữ đáng ghét đó.

Nàng ta nghiến răng nói lớn với đám người hầu: “Các ngươi nói xem, lời của bổn tiểu thư có đúng không? Các ngươi đều có nương, nếu nương các ngươi bị người khác coi thường, các ngươi có vui nổi không?”

“Không ạ.” Đám gia nhân đều là những người thật thà, liền thật thà trả lời.

Thậm chí có kẻ, vừa mới nhận được bùa hộ mệnh từ Liễu Nhược Nhan, lúc này mắt đã đảo quanh, liền nhân cơ hội lấy lòng: “Nhược Nhan tiểu thư, Thanh bà bà kia già rồi đầu óc cũng lẩm cẩm, làm gì hiểu được lời tiểu thư dạy dỗ? Bà ấy đối xử với cháu gái ra sao cũng là việc nhà bà ấy thôi. Còn nô tài trong nhà có một đứa con gái nhỏ, nô tài lúc nào cũng thương nó lắm, hay là… thỉnh Nhược Nhan tiểu thư tặng bùa hộ mệnh đó cho đứa con đáng thương của nô tài nhé?”

Thanh bà bà nghe người ta sỉ nhục mình trước mặt đông người, khóe mắt rưng rưng, khuôn mặt từng trải đầy nét hổ thẹn.

Đã lớn tuổi như thế, giờ lại bị mất mặt đến thế này...

Liễu Nhược Nhan lạnh lùng nhìn Thanh bà bà: “Được, lá bùa đó, cho ngươi.”

Nàng ta lập tức sai Thanh Mai đến giật lấy bùa hộ mệnh từ tay Thanh bà bà. Bà ta run rẩy trao ra, còn bị Thanh Mai xô đẩy mấy cái.

Những bà tử và tức phụ có quan hệ thân thiết với Thanh bà bà nhìn thấy cảnh đó, không khỏi rơi nước mắt. Trong tay có bùa mà cũng chẳng cảm thấy vui vẻ gì.

Họ biết rõ con người của Thanh bà bà, bà ấy thương cháu gái kia đến nhường nào. Sao có thể nói là trọng nam khinh nữ được? Chỉ tiếc là họ không dám đắc tội với Nhược Nhan tiểu thư. Thanh bà bà lần này coi như oan uổng, mà cũng chẳng có cách nào chống lại.

Một người đã lớn tuổi như thế, lại bị sỉ nhục trước mặt cả phủ, về sau còn làm sao ngẩng đầu làm người?

Liễu Nhược Nhan lúc này lại nói lớn: “Còn có một lá bùa hộ mệnh cuối cùng. Ai trong các ngươi muốn lấy, mang đi đưa cho cháu gái bà ấy? Nãi nãi không thương, thì để ta, Liễu Nhược Nhan ta sẽ thương nàng!”

Lời này nói ra khí phách oai phong, bộ dạng như nữ thần chính nghĩa.

Bỗng một giọng trẻ con trong trẻo vang lên từ phía Lạc Lê Cư: “Nãi nãi! Nãi nãi!”

Một bé gái nhỏ xíu, da trắng hồng, dáng vẻ xinh xắn như búp bê bước ra. Tuy quần áo không quý giá, nhưng sạch sẽ gọn gàng, đầu còn cài hai bông hoa nhỏ xinh. Vừa nhìn đã biết là được ai đó chăm chút kỹ càng.