Quyển 1 - Chương 18: Tỷ tỷ bị vu hãm tư thông

Huệ Tâm quay sang nói với Liễu Nhược Nhan: “Nữ thí chủ, nhà Phật coi trọng tâm thành thì linh. Vị thí chủ này cầu bùa cho phụ thân, một lòng chân thành, tự nhiên có thể thành.”

“Ý ngươi là ta không đủ chân thành sao?” Liễu Nhược Nhan như pháo nổ: “Dựa vào đâu mà ngươi bôi nhọ ta như thế?”

Huệ Tâm lại niệm một câu “A di đà Phật”, rồi hỏi: “Xin hỏi nữ thí chủ, thí chủ có biết ngày sinh tháng đẻ của những người muốn cầu bùa hay không?”

“Cái này…” Liễu Nhược Nhan ấp úng, nói không ra lời. Sáng nay nàng ta chỉ hứng lên đột xuất muốn đến cầu bùa, làm gì nhớ được sinh thần bát tự của đám hạ nhân trong nhà?

Nàng ta cảm thấy mình bị dồn đến mức không xuống đài được nữa. May mà ở đây không có nam nhân nào chứng kiến, nếu không thì thể diện nàng ta chắc mất sạch.

Liễu Nhược Nhan bướng bỉnh nói: “Các người nói Phật pháp cao siêu, giờ lại bảo không có sinh thần bát tự thì không thể làm bùa, chẳng qua là kiếm cớ để coi thường người khác thôi!”

Huệ Tâm chỉ lắc đầu, rồi mời Vân Nguyệt Tỉ vào trong làm lễ xin bùa.

Liễu Nhược Nhan giận dỗi bỏ chạy ra khỏi chính điện. Nghĩ lại người nàng ta gặp sáng nay dưới chân núi, nàng ta hừ một tiếng: “Bùa bình an? Ta nhất định tự mình làm được!”

Bên này, Vân Nguyệt Tỉ chờ lấy bùa xong thì được tạm an trí tại nội viện chùa Hộ Quốc.

Lúc này đúng vào thời điểm “Nhân gian tháng Tư hoa phỉ đã tàn, chốn núi đào hồng nước biếc vừa khai”, trong viện không biết ai đã trồng rất nhiều đào hoa.

Đào nở khắp nơi, hình dáng kỳ lạ, đá núi lởm chởm bên dưới khiến cảnh sắc thêm phần sinh động. Vân Nguyệt Tỉ đi xem từng gốc một, suýt nữa bị sắc hoa rực rỡ làm hoa mắt chóng mặt.

“Ngươi đang nhìn gì vậy?” Một giọng nam thanh lạnh lẽo, có phần cao ngạo vang lên.

Vân Nguyệt Tỉ quay đầu lại, liền thấy dưới tán cây có một nam tử trẻ tuổi đang đứng. Gương mặt tuấn tú với đôi mắt đào hoa mang theo vài phần ngạo nghễ, khí chất phong lưu nhưng cũng đầy kiêu hãnh.

Yến Chiêu lạnh nhạt nói: “Ở ngoài kia còn chưa đủ ầm ĩ sao? Đến đây vẫn muốn gây náo loạn nữa à?”

Hắn khó khăn lắm mới tìm được chốn thanh tĩnh, lại hết lần này đến lần khác bị quấy rầy. Tính tình vốn dĩ đã kỳ quái, Yến Chiêu càng thêm khó chịu.

Chẳng lẽ, đây chính là vị công tử vừa rồi bị nàng quấy rầy lúc dưới chân núi?

Vân Nguyệt Tỉ đang định cúi đầu xin lỗi, lại bất chợt nhìn thấy trên áo Yến Chiêu có thêu họa tiết rồng bằng chỉ bạc mảnh như tơ, nhưng nhìn không rõ là mấy trảo. Lòng nàng chấn động, hắn là người haonfg tộc sao?

Nàng thoáng hoảng hốt, nhất thời chưa kịp nhìn rõ số móng vuốt của rồng, vội vàng hành lễ xin lỗi: “Hôm nay quấy rầy công tử thanh tịnh, thật sự không phải phép… khụ, khụ khụ…”

Lời xin lỗi của nàng còn chưa dứt, đã bị một tràng ho ngắt ngang. Vừa rồi bị Yến Chiêu quát một câu, nàng sợ tới mức hít phải gió lạnh, thân thể vốn đã yếu nay càng thêm không chịu nổi, khuôn mặt đỏ bừng, vội đưa khăn che mặt, vô cùng khó chịu.

Yến Chiêu nhíu mày, từ trên người tháo xuống một chiếc lọ ngọc, tiện tay lấy khăn của mình bọc lại rooif ném qua cho nàng, giọng điệu thờ ơ: “Yếu ớt đến mức này thì đừng chạy lung tung. Nếu ngươi đổ bệnh, cha mẹ ngươi phải lo lắng, còn làm chậm trễ triều chính.”

Vân Nguyệt Tỉ cúi đầu cảm tạ: “Đa tạ công tử.”

Vị điện hạ này không để lộ thân phận, có lẽ là không muốn người khác nhận ra.

Yến Chiêu nói: “Trong lọ là thuốc trị ho, chỉ cần ngửi nhẹ sẽ dịu đi.”

Vân Nguyệt Tỉ lập tức ngửi thử. Một làn hương thanh mát, thoảng mùi Long Tiên Hương lẫn với hương thảo dược lành lạnh lan tỏa, quả nhiên cổ họng dễ chịu hơn nhiều, cơn ho cũng ngừng lại.

Nàng muốn đem trả lại chiếc lọ quý cho vị hoàng tộc không rõ tên kia.

Nhưng Yến Chiêu lạnh lùng nói: “Giữ lấy đi. Hoa ở đây nở rộ như thế, nếu ngươi còn ho thêm lần nữa, lại càng phá vỡ thanh tịnh của ta.”

Chưa đợi Vân Nguyệt Tỉ lên tiếng, hắn khẽ nghiêng đầu, chất giọng trầm ổn mà lãnh đạm: “Triển Dự, tiễn khách.”

Thị vệ dâng trà lúc nãy lập tức bước lên, làm động tác mời.

Vân Nguyệt Tỉ không chút do dự, lập tức theo Triển Dự rời đi.

Sau lưng, Yến Chiêu bất ngờ gọi với theo: “Dưới chân núi đang truy bắt yêu đạo. Tiểu thư thân thể yếu đuối như ngươi, tốt nhất nên để người nhà đến đón.”

Hắn ngay cả ngọc quan cũng không đội, nhưng khí độ vẫn ung dung trầm ổn, khiến người ta không dám kháng mệnh.

Vân Nguyệt Tỉ cũng không để lời đó trong lòng. Sau khi trở lại, nàng tìm được Liễu Nhược Nhan, rồi cả hai cùng hồi phủ.

Trên đường về, Liễu Nhược Nhan không giấu nổi vẻ đắc ý, cứ như đang chờ Vân Nguyệt Tỉ mở miệng hỏi nàng ta điều gì.

Nhưng Vân Nguyệt Tỉ lại cố tình không hỏi. Đến khi xe ngựa về đến phủ thượng thư, nàng liền xuống xe đi thẳng vào trong, để mặc Liễu Nhược Nhan đứng sau lặng lẽ bực tức.

Liễu Nhược Nhan sờ chiếc bùa bình an trong tay áo, cuối cùng không nhịn được mà bật cười đắc ý.

Sau bài diễn thuyết về “chúng sinh bình đẳng” hôm nay, nàng ta ở phủ thượng thư đã tạo được tiếng vang lớn. Những người hạ nhân kia nhất định sẽ cảm động vì chỉ có nàng ta là để tâm đến địa vị và “linh hồn” của họ. Trong khi tư tưởng cổ hủ của Vân Nguyệt Tỉ chắc chắn sẽ bị chỉ trích.

Liễu Nhược Nhan quay sang nói với nha hoàn Thanh Mai: “Ngươi đi gọi toàn bộ quản sự, bà tử, nha hoàn, gã sai vặt trong phủ đến đây cho bổn tiểu thư. Bổn tiểu thư có chuyện quan trọng cần tuyên bố.”

Thanh Mai dè dặt nói: “Tiểu thư, giờ này không biết có tập hợp đủ người được không?”

“Lắm lời làm gì. Ta bảo ngươi đi thì ngươi cứ đi. Cứ nói là bổn tiểu thư chuẩn bị lễ vật cho từng người một!”

Thanh Mai vâng lệnh lui xuống.

Liễu Nhược Nhan thì vẫn còn đắc ý vô cùng. Nàng ta tự thấy mình thông minh tuyệt đỉnh, xưa có Thương Ưởng cải cách pháp chế, nay có Liễu Nhược Nhan cải cách tư tưởng. Xét cho cùng bọn hạ nhân kia đầu óc ngu muội, nàng ta còn cố ý chuẩn bị lễ vật để thu hút họ.

Cái gọi là “thiên hạ đại loạn, vì lợi mà tụ”, “thiên hạ xôn xao, vì lợi mà tan” có lợi là người sẽ đến. Nàng ta quả thật chính là một nữ tư tưởng gia xuất sắc của thời đại!