Liễu Nhược Nhan lấy tay gõ nhẹ vào trán mình, vẻ mặt đắc ý nhìn thị vệ đang ngây người.
Nàng ta biết tư tưởng của mình đủ để khiến đám cổ nhân này choáng váng, nhưng nhiều nhất họ chỉ hiểu được ba phần trong lời nàng ta, còn cái tinh túy thật sự thì e rằng vĩnh viễn không thể lĩnh hội nổi.
Thị vệ chưa từng thấy nữ tử nào lại không giữ chút hình tượng nào mà rung đùi đắc ý, huống chi đây còn là trong ngôi chùa nghiêm trang như chùa Hộ Quốc.
Cũng may chủ tử vừa mới bị làm phiền, giờ chắc đang tìm người đánh cờ giải khuây, nếu không mà để người thấy cảnh này, e là sẽ đá cho nàng ta một cước vì tội danh “thất nghi trong tiền điện” cũng không chừng.
Thị vệ hành lễ với Vân Nguyệt Tỉ và Liễu Nhược Nhan xong rồi rời đi.
Liễu Nhược Nhan tự thấy biểu hiện của mình không tệ, liếc nhìn Vân Nguyệt Tỉ, cười hì hì một tiếng.
Đúng lúc ấy, một vị hòa thượng đến mời Vân Nguyệt Tỉ và Liễu Nhược Nhan vào chính điện lễ Phật.
Hai người cùng bước vào. Bên trong Phật đường, ngoài tượng Phật trang nghiêm và mùi đàn hương tĩnh tâm, còn có mấy vị tăng nhân dáng vẻ nghiêm túc. Ở chính giữa là một vị hòa thượng khoác áo cà sa đỏ, hẳn là trụ trì ở đây.
Vị tăng nhân lên tiếng: “A di đà Phật, bần tăng pháp hiệu Huệ Tâm. Hai vị nữ thí chủ đến đây, chẳng hay có điều gì?”
“Phụt…” Liễu Nhược Nhan đảo tròn mắt, từ lúc bước vào là nàng ta đã nghĩ làm sao để những hòa thượng cổ đại này được mở mang tầm mắt bởi trí tuệ của mình. Nay vừa hay bắt được một cái sơ hở, nàng ta liền cười nói: “Tuệ Tâm à… Tâm cũng chia thông minh với ngu dốt sao? Ta từng nghe câu ‘đại trí giả ngu’, ngài gọi là Tuệ Tâm, sao không gọi là Ngu Tâm? Mà Ngu Tâm nghe cũng kỳ, chi bằng gọi là Thường Tâm, chẳng phải ‘bình thường tâm là đạo’ sao?”
Huệ Tâm chắp tay niệm Phật: “A di đà Phật, nữ thí chủ, pháp hiệu Huệ Tâm là ý ‘ân huệ trong tâm’. Gia sư đặt cho pháp hiệu này, kỳ vọng ta làm người không thẹn với lòng, hành sự thuận tâm, để lòng thanh thản. Còn pháp hiệu Thường Tâm mà thí chủ nhắc đến, chính là sư đệ của bần tăng.”
Liễu Nhược Nhan đỏ mặt, má trái một mảng hồng, má phải lại xanh trắng, không ngờ mình lại nhốn nháo thành trò cười như vậy.
Vân Nguyệt Tỉ không muốn tiếp tục cùng nàng ta gây chuyện, bèn lên tiếng: “Nhược Nhan, không được vô lễ với đại sư.”
Liễu Nhược Nhan vừa nghe thế liền muốn bật lại. Trong lòng nàng ta, dù có nghe nhầm thì cũng tốt hơn cái kiểu mê tín quyền uy như Vân Nguyệt Tỉ.
Chẳng lẽ quyền uy thì không được chất vấn sao?
Liễu Nhược Nhan hoàn toàn không thấy bản thân có lỗi vì đã hồ đồ chê bai pháp hiệu của người ta. Huống chi, chỉ là cái pháp hiệu thôi, Huệ Tâm đại sư có thể làm trụ trì là nhờ Phật pháp thâm sâu, chứ đâu phải vì cái tên đẹp. Mà nàng ta lại lấy pháp hiệu ra chế giễu, thật sự là vô lý vô cớ.
Liễu Nhược Nhan hừ lạnh một tiếng: “Ngươi nói sư phụ ngươi hy vọng ngươi làm người không thẹn với tâm, chẳng lẽ ngươi từng có hành vi xấu xa gì sao?”
Vân Nguyệt Tỉ và Huệ Tâm: …
Vân Nguyệt Tỉ quay sang Huệ Tâm hành lễ xin lỗi, thầm hối hận vì đã dẫn Liễu Nhược Nhan đến chùa Hộ Quốc.
Huệ Tâm đại sư khẽ gật đầu đáp lễ, quay sang nói với Liễu Nhược Nhan: “Lão nạp một lòng hướng Phật, trong tâm vẫn luôn giữ gìn chánh đạo.”
Ý ông là, mong muốn sống không thẹn với lòng không đồng nghĩa với việc đã từng làm chuyện thẹn với lòng.
Nhưng Liễu Nhược Nhan nào có quan tâm đến đạo lý nhà Phật gì đó, nàng chỉ thấy thể hiện được trí tuệ của mình là đủ. Nàng ta cười hì hì nói: “Đại sư, tiểu nữ đối với Phật đạo hiểu chưa đến nơi đến chốn, chỉ là không hiểu vì sao, vừa bước vào Phật đường liền không nhịn được muốn nói ra những thắc mắc trong lòng.”
Nàng ta nghịch ngợm lè lưỡi: “Nếu ta có nói sai điều gì, mong đại sư đừng trách.”
Lời này, chính là nàng ta cố ý buông câu để nghe Huệ Tâm đại sư khen ngợi mình có tuệ căn, khác người thường.
Huệ Tâm liếc mắt một cái đã nhìn ra Liễu Nhược Nhan là một nữ tử cứng đầu, ông cũng hiểu rõ nàng ta sẽ không dễ gì thay đổi, bèn chỉ mỉm cười lắc đầu: “A di đà Phật. Hai vị nữ thí chủ đến đây, không biết có điều gì muốn thỉnh cầu?”
Liễu Nhược Nhan không nghe được lời khen ngợi nào, liền ngẩn người chớp chớp mắt.
Chẳng lẽ vừa rồi mình biểu hiện vẫn chưa đủ tốt sao? Nàng ta còn đang định tiếp tục lên tiếng, thì Vân Nguyệt Tỉ vốn đã chịu đựng nàng ta đủ rồi, đã bước lên trước hành lễ với Huệ Tâm, nói: “Tiểu nữ đến đây là muốn cầu một lá bùa bình an cho phụ thân.”
Nghĩ đến phụ thân Vân thượng thư với chòm râu bạc trắng, trong lòng nàng bỗng chua xót: “Mẫu thân mất sớm, phụ thân một mình nuôi dạy huynh muội chúng ta, vừa gánh vác tình thân, vừa lo liệu chính sự trong triều, lúc nào cũng cẩn trọng chu toàn. Tiểu nữ mong cầu một bùa bình an, mong chư Phật phù hộ phụ thân được mạnh khỏe bình an.”
Huệ Tâm gật đầu: “Tâm thành thì tự nhiên linh nghiệm.”
Liễu Nhược Nhan liền chen vào: “Còn ta, ta muốn cầu cho mỗi người trong nhà một lá bùa bình an. Họ tuy là hạ nhân, nhưng ngày ngày chăm sóc phục vụ chúng ta, cuộc sống của chúng ta không thể thiếu họ. Vì vậy, ta nhất định phải cầu cho từng người một.”
Nàng ta thầm đắc ý, cho rằng ý của mình so với Vân Nguyệt Tỉ cao thượng hơn nhiều.
Vốn dĩ trong mắt nàng ta, Vân Nguyệt Tỉ chỉ như bình hoa làm nền, nhưng không ngờ mấy lần giao đấu, cái bình hoa ấy lại khiến nàng ta nhiều phen khó xử. Nàng ta đâu thể chịu được chuyện đó. Linh hồn mình đường đường là người hiện đại, muốn vượt mặt một cổ nhân, chẳng phải dễ như trở bàn tay sao?
Ai ngờ, Huệ Tâm đại sư lại lắc đầu: “Nữ thí chủ, e là không thể được.”
Liễu Nhược Nhan trừng mắt: “Sao lại không thể? Phật nói chúng sinh bình đẳng, tại sao cho nàng mà không cho ta? Ta hiểu rồi, nàng cầu là bùa cho thượng thư đại nhân, còn ta cầu là cho đám hạ nhân, chùa Hộ Quốc các người cũng phân chia sang hèn sao? Cũng coi trọng kẻ giàu khinh người nghèo?”
Vân Nguyệt Tỉ thật sự không thể nhịn nổi nữa, giọng lạnh đi: “Nhược Nhan, ngươi hãy để đại sư nói hết lý do. Người ta đâu có nói là vì họ là hạ nhân mà từ chối ngươi.”
“A di đà Phật, cảm ơn nữ thí chủ đã thay lão nạp phân giải.” Huệ Tâm khom mình cảm tạ Vân Nguyệt Tỉ, nàng vội vàng nghiêng mình đáp lễ.