Quyển 1 - Chương 15: Tỷ tỷ bị vu hãm tư thông

Bên kia, Vân Nguyệt Tỉ đang ngồi đánh đàn. Nghe Thính Cầm đến bẩm báo rằng Liễu Nhược Nhan đã dặn dò quản sự chuẩn bị cho một buổi tụ hội, nàng chỉ nhàn nhạt đáp: “Tùy nàng ta thôi.”

Vân Nguyệt Tỉ hiểu rõ, Liễu Nhược Nhan tính tình hiếu thắng, nhất định lúc nào cũng muốn chiếm thế thượng phong với nàng. Hôm nay bị nàng châm chọc, hẳn là đã nhịn không nổi nên mới nghĩ ra trò diễn thuyết bình đẳng gì đó, định dùng cách ấy để lôi kéo lòng người trong phủ.

Nàng nhớ rất rõ, sau buổi diễn thuyết ấy không lâu, nha hoàn của Liễu Nhược Nhan bị phát hiện tư thông với tôi tớ.

Khi chuyện bị vỡ lở, Liễu Nhược Nhan không chịu nhận lỗi, mà lại lái hướng dư luận, đổ vấy lên người Vân Nguyệt Tỉ, nói chính nàng là người tư thông với hạ nhân.

Hiện tại, Vân Nguyệt Tỉ vẫn điềm nhiên đánh đàn, tiếng đàn thanh cao thoát tục, khiến lòng người lặng xuống.

Nàng sẽ không ngăn cản Liễu Nhược Nhan hay đám nha hoàn của nàng đi vào vết xe đổ, mà sẽ ở một bên lặng lẽ quan sát. Lần này, sẽ không còn chuyện nàng bị vu oan giá họa. Liễu Nhược Nhan nếu phạm sai lầm, thì chính nàng ta phải tự gánh lấy hậu quả.

Chân tướng đến muộn, nhưng lại là sự thật mà Vân Nguyệt Tỉ phải dùng cả mấy kiếp luân hồi để đổi lấy.

Sáng hôm sau, Vân Nguyệt Tỉ rời giường chuẩn bị y phục. Thính Cầm giúp nàng búi kiểu tóc thiếu nữ tinh xảo, cài trâm châu sáng rực rỡ. Bên ngoài nàng khoác một chiếc áo choàng đỏ thẫm thêu bươm bướm, bên trong là váy dài trắng như mây, thêu trăm loài chim bằng chỉ vàng sợi bạc, mỹ lệ xuất trần.

Hôm nay nàng chuẩn bị đến chùa Hộ Quốc xin một tấm bùa bình an cho Vân thượng thư.

Trên đường, nàng tình cờ gặp Liễu Nhược Nhan. Sau khi nghe nói nàng muốn đến chùa cầu bùa, mắt Liễu Nhược Nhan lập tức sáng lên.

Nàng ta nghĩ, đêm nay mình sẽ tổ chức buổi diễn thuyết về bình đẳng, nếu sau đó có thể phát cho mỗi người hầu một tấm bùa bình an, chẳng phải lại càng thể hiện được tấm lòng độ lượng của mình sao? Một mũi tên trúng hai đích, vừa nói đạo lý, vừa có quà, so với Vân Nguyệt Tỉ nhỏ hẹp chỉ biết lo cho người nhà mình, chẳng phải càng nổi bật hơn ư?

Liễu Nhược Nhan nghịch ngợm chớp mắt: “Nguyệt Tỉ tỷ tỷ, chúng ta cùng đi nhé?”

Vân Nguyệt Tỉ mỉm cười đáp: “Đương nhiên là được.”

Hai người cùng nhau đến chùa Hộ Quốc. Chùa Hộ Quốc là quốc tự của triều đình, tương truyền thuở khai quốc, khi Tiên Đế bị trọng thương, mọi người đều nói y thuật cũng vô phương cứu chữa. Nhưng chính phương trượng của chùa Hộ Quốc lại nói rằng Tiên Đế vẫn còn nghiệp lớn chưa hoàn thành, tất có thể chuyển dữ hóa lành.

Ngài không chỉ tự mình ra tay trị liệu, mà còn dẫn toàn bộ tăng chúng trong chùa tụng kinh cầu phúc suốt nửa tháng.

Cuối cùng, Tiên Đế quả nhiên khỏi hẳn, lập nên cơ nghiệp vững bền.

Cũng bởi vậy mà chùa Hộ Quốc danh vang thiên hạ, đến cả hoàng tộc cũng phải tôn kính. Càng nhờ vào tiếng linh thiêng ấy, nơi đây trở thành chốn mà các gia quyến quyền quý, phu nhân thiên kim đổ xô tới cầu phù, xin sâm, chen chân không xuể.

Hôm nay, Vân Nguyệt Tỉ và Liễu Nhược Nhan đến rất sớm, nhưng phía trước đã có phu nhân nhà thị lang vào trước rồi.

Vân Nguyệt Tỉ an tĩnh ngồi chờ. Tiếng tụng kinh trong chùa khiến nàng bất giác nhớ đến những vị Phật tu từng gặp qua. Phật tu, lấy từ bi làm gốc, tu nhân quả, là một tồn tại rất thần kỳ giữa hàng tu sĩ.

Vân Nguyệt Tỉ ung dung chờ đợi, nhưng Liễu Nhược Nhan thì không nhịn được, cứ ngẩng đầu nhìn mãi, đi qua đi lại, hỏi mấy hòa thượng rằng phía trước còn bao lâu mới tới lượt. Hòa thượng chỉ khẽ chắp tay: “Thí chủ xin nhẫn nại.”

Liễu Nhược Nhan bực dọc nói: “Sao lại lâu như vậy? Dựa vào chức quan mà ức hϊếp người ta à? Bình thường lễ Phật đâu có chậm thế này?”

Chờ đợi càng lúc càng khiến nàng ta khó chịu, trong lòng lại nổi lên suy tính.

Nàng ta vốn có chút thích làm chuyện khiến người khác ngại ngùng. Người phía trước dám chiếm thời gian lâu như vậy, chẳng phải là phu nhân thị lang? Chỗ nàng ta dựa dẫm là thượng thư phủ, nếu giờ đi chất vấn, đối phương nhất định sẽ giận dữ mà lấy chức quyền ra áp người. Đến lúc đó, hai bên cùng để lộ thân phận…

Hai mắt Liễu Nhược Nhan sáng lên, đáng tiếc nàng ta không phải nữ nhi thượng thư. Nàng ta bèn đưa ngón tay chọc chọc Vân Nguyệt Tỉ: “Nguyệt Tỉ tỷ tỷ, người phía trước lâu lắm rồi, chúng ta đi nhắc nhở họ một tiếng đi.”

Vân Nguyệt Tỉ chỉ nhàn nhạt đáp: “Lễ Phật cần có lòng nhẫn nại.”