Quyển 1 - Chương 14: Tỷ tỷ bị vu hãm tư thông

Vân Nguyệt Tỉ lại chỉ khẽ cười nhạt, nụ cười như hoa tuyết nở giữa mùa đông, trong trẻo mà lặng lẽ lan tỏa: “Nhược Nhan, trong phòng chỉ có ta, ngươi và Thính Cầm, cả ba chúng ta đều chưa thành hôn. Vậy mà Nhược Nhan ngươi đã kết luận rằng chúng ta sẽ cam chịu, còn bản thân thì không giống chúng ta, không cùng một giuộc thông đồng làm bậy. Từ nhỏ chúng ta cùng nhau lớn lên, chẳng lẽ trong mắt ngươi, chúng ta chỉ là bùn đất dưới chân?”

Câu nói ấy khiến Vân Thời Thanh cũng khẽ giật mình, tỉnh táo hơn đôi chút.

Liễu Nhược Nhan lúc này cũng nhất thời không biết đáp lại ra sao. Trong mắt nàng ta, Vân Nguyệt Tỉ là kiểu nữ nhân cổ đại như vậy, thì làm gì có bao nhiêu nhận thức sâu sắc? Có khi đến cả khái niệm hòa ly cũng không nói được trọn câu, bị nam nhân đánh chết cũng không dám mở miệng cãi một lời.

Nàng ta biết rõ mình là linh hồn người hiện đại xuyên đến, nhưng người khác thì không biết. Giờ phút này lại chẳng thể phản bác nổi lời của Vân Nguyệt Tỉ, đành nuốt nước bọt, hừ một tiếng: “Ta nói này, Nguyệt Tỉ tỷ tỷ là do bị phu tử nhồi sọ, căn bản không hiểu nổi tư tưởng của ta.”

Nói rồi nàng ta đảo mắt, cố ý nghiêng mặt chọn góc đẹp nhất đối diện với Vân Thời Thanh, thốt ra câu tuyên ngôn kinh điển mà nữ tử xuyên không nào cũng từng nói: “Ta trời sinh cao quý, tuyệt không cam chịu thấp hèn!”

Vân Thời Thanh lại một lần nữa bị nàng ta mê hoặc đến ngây ngẩn, toàn bộ lý trí như chìm vào giọng điệu marketing của Liễu Nhược Nhan rằng nàng ta là người độc nhất vô nhị trên thế gian này.

Vân Nguyệt Tỉ chỉ mỉm cười: “Nhược Nhan có thể cao quý, chỉ là đừng đứng sau lưng người khác mà nói những lời như thể nữ tử bọn ta đều thấp hèn. Ngươi và ta cùng lớn lên, ta vốn chẳng muốn so đo những chuyện đó. Nhưng nếu ngươi không tôn trọng phụ thân ta, thì ta sẽ thật sự nổi giận. Phụ thân một mình gánh vác cả phủ Thượng thư lớn như vậy, công lao ấy không thể xem thường.”

Nàng quay sang nhìn Vân Thời Thanh, nói: “Ca ca, ngươi có thể thích một linh hồn độc đáo, nhưng cũng không nên để người khác tùy tiện khinh miệt phụ thân. Lời ta đến đây là hết, ta đi trước. Nhược Nhan, ngươi sẽ chuyển đến Lạc Lê Cư, nơi đó hơi xa khu nội trạch, sau này nếu rảnh ta sẽ qua thăm.”

Nói rồi, Vân Nguyệt Tỉ cũng không thèm để ý đến sắc mặt có phần lúng túng của Vân Thời Thanh, khoác áo choàng rồi rời đi.

Trong lòng Vân Thời Thanh có chút hoảng hốt, đúng vậy, phụ thân tuổi còn trẻ đã mất mẫu thân, bao năm qua chưa từng nạp thϊếp, vẫn luôn dốc lòng nuôi dưỡng huynh muội bọn họ. Thế mà hắn lại để mặc Nhược Nhan nói ra những lời bất kính với phụ thân mà không biết phải mở miệng can ngăn thế nào?

Liễu Nhược Nhan nhìn theo bóng lưng yểu điệu của Vân Nguyệt Tỉ rời đi, trong lòng càng thêm bực bội.

Nàng ta dậm chân, tức giận nói: “Gì chứ! Sao mà nghiêm túc đến vậy! Vân Thời Thanh! Ta chẳng phải chỉ gọi Vân thượng thư là cha ngươi thôi sao, gọi như vậy thì sao nào? Chẳng lẽ ông ấy không phải là cha ngươi à? Ta nói Nguyệt Tỉ tỷ tỷ bị mấy người các ngươi dạy dỗ đến đần độn, các ngươi lại còn không chịu tin!”

Vân Thời Thanh lại một lần nữa bị lời nói của nàng ta thuyết phục. Không biết là do yêu quá mà hóa mê muội, hay vì lý do gì khác, nhưng ánh mắt hắn nhìn Nhược Nhan, cứ như một kẻ fan cuồng không có lý trí.

Nếu là Vân Nguyệt Tỉ ở đây, nhất định đã nhìn ra nguyên do. Liễu Nhược Nhan là nữ chính của thế giới này, đương nhiên được thiên mệnh ưu ái, khí vận vây quanh. Hơn nữa, Vân Thời Thanh lại thích nàng ta, việc hắn tin theo mọi lời nàng ta nói cũng trở thành điều hiển nhiên.

Còn những nam chính, nam phụ khác từng yêu thích Liễu Nhược Nhan, cơ bản cũng đều bị khí vận của nàng ta ảnh hưởng.

Vân Thời Thanh đã hoàn toàn quên mất trách nhiệm làm huynh trưởng. Người khác bôi nhọ muội muội hắn, phá hoại danh dự của nàng, hắn cũng chẳng buồn mở miệng bênh vực.

Liễu Nhược Nhan thầm nghĩ, việc Vân Nguyệt Tỉ đưa nàng ta đến ở Lạc Lê Cư, nhất định là vì ghen ghét. Bởi vì nàng ta khác biệt với người thường, không chỉ Thời Thanh ca nhìn nàng ta bằng ánh mắt đặc biệt, ngay cả vị hôn phu của Vân Nguyệt Tỉ là thế tử Mộ Dung cũng đối xử với nàng ta khác lạ. Nàng ta thu hút ánh nhìn của biết bao nhiêu nam tử ưu tú, Vân Nguyệt Tỉ ngoài miệng không nói, nhưng trong lòng tất nhiên là khó chịu.

Cho nên mới muốn đưa nàng ta ra chốn xa xôi hẻo lánh như Lạc Lê Cư, để giảm thiểu ảnh hưởng của nàng ta trong phủ.

Liễu Nhược Nhan âm thầm khinh thường. Vân Nguyệt Tỉ thật chẳng khác gì những nữ phụ độc ác nàng ta từng đọc trong truyện trước kia, không biết rõ vị trí của bản thân, cứ nhất quyết tranh giành với nữ chính. Cuối cùng, chỉ sợ sẽ rơi vào kết cục bị người người xa lánh.

Nàng ta xoay xoay tròng mắt, nghĩ thầm, Vân Nguyệt Tỉ muốn làm suy yếu sức ảnh hưởng của nàng ta? Vậy nàng ta lại càng phải khiến tất cả mọi người biết đến tư tưởng của nàng ta.

Bước đầu tiên chính là "giải phóng" đám người hầu trong phủ thượng thư, để bọn họ biết thế nào là bình đẳng!

Liễu Nhược Nhan quyết định, đêm mai sẽ tụ tập tất cả tôi tớ trong phủ, tổ chức một buổi diễn thuyết cho bọn họ nghe.

*) P/S: Má Liễu Nhược Nhan này khùng hết thuốc chữa