Vân Nguyệt Tỉ trời sinh đã xinh đẹp, như một nhành mai nở rộ dưới ánh trăng nhàn nhạt. Trước kia nàng vẫn luôn yếu đuối, mỏng manh, dịu dàng đến mức khiến người ta thương xót, nhưng nay, ánh mắt đẹp đẽ ấy lại bình thản lạ thường, như thể có thể nhìn thấu tất thảy, khiến Liễu Nhược Nhan vô cớ cảm thấy xấu hổ.
Liễu Nhược Nhan bực bội cắn môi, cảm giác đó lại đến nữa rồi. Mỗi lần đứng trước mặt Vân Nguyệt Tỉ, nàng ta đều cảm thấy người kia mới là tiểu thư cao quý ngàn vàng, còn mình chẳng khác nào một nha đầu thô kệch.
Nhưng Vân Nguyệt Tỉ có gì hơn người chứ? Chẳng qua chỉ là một cô nương cổ hủ, ngoài gương mặt đẹp đẽ ra thì hoàn toàn vô dụng.
Liễu Nhược Nhan ngẩng đầu, giọng điệu đầy thách thức: “Nguyệt Tỉ tỷ tỷ, có gì không hiểu thì cứ hỏi ta, ta có thể giảng cho ngươi! Nhưng ta nói trước, nếu ngươi dám nhắc đến cái gọi là quy củ tam thê tứ thϊếp, ta không nghe đâu, bẩn tai ta.”
Mỗi lần Vân Thời Thanh nghe Liễu Nhược Nhan nói chuyện đều thấy kinh ngạc với sự bạo dạn và tư tưởng kỳ lạ của nàng ta. Nhược Nhan không sai, nàng ta thực sự rất khác với những cô nương bình thường trong thế tục.
Vân Nguyệt Tỉ bình tĩnh nhìn vào mắt Liễu Nhược Nhan: “Bảo ta khô khan không thú vị, nói rằng tương lai phu quân ta chắc chắn sẽ có tam thê tứ thϊếp, chẳng phải là Nhược Nhan ngươi nói sao? Sao giờ lại thành ta mở miệng ra nói mấy lời đó, làm bẩn tai ngươi?”
Nàng quay sang hỏi Vân Thời Thanh: “Ca ca, ngươi nói đi, người khơi ra chuyện tam thê tứ thϊếp là ta, hay là Nhược Nhan?”
“Chuyện này...” Vân Thời Thanh thích Liễu Nhược Nhan, nhưng Vân Nguyệt Tỉ là muội muội ruột, hơn nữa lời Nhược Nhan nói mọi người đều nghe rõ ràng.
Hắn đành đáp: “Là Nhược Nhan nói.”
“Thời Thanh ca!” Liễu Nhược Nhan trừng mắt lườm Vân Thời Thanh, dáng vẻ điển hình của một cô bạn gái đanh đá, mà Vân Thời Thanh lại yêu thích cái kiểu đó của nàng ta.
Liễu Nhược Nhan vung tay áo: “Được rồi, là ta nói thì sao nào? Nguyệt Tỉ tỷ tỷ, không phải ta nói xấu, nhưng ngươi có một gương mặt xinh đẹp mà lại thiếu đi linh hồn thú vị. Nam nhân vốn định sẵn là có tam thê tứ thϊếp. Lời này ngươi không muốn nghe cũng chẳng có cách nào, ngươi không hiểu nổi cũng không trách ngươi được, là do ta nghĩ sâu quá thôi. Nguyệt Tỉ tỷ tỷ, ta nói chuyện hơi thẳng, nếu làm ngươi khó chịu thì cũng đừng trách.”
Vừa nói nàng ta vừa vén áo thi lễ với Vân Nguyệt Tỉ, vẻ mặt đầy kiêu ngạo, cứ như thể Vân Nguyệt Tỉ là người ngu dốt không hiểu nổi đạo lý cao siêu của nàng ta, còn nàng ta thì chẳng buồn so đo.
Vân Nguyệt Tỉ thản nhiên đứng thẳng, nhận lễ.
“Nếu như lời Nhược Nhan nói là đúng, vậy ta có thể đoán thử, có người có linh hồn thú vị nhưng lại thiếu nhan sắc, thì nam nhân cũng sẽ có tam thê tứ thϊếp? Có người giỏi làm thơ, nhưng nam nhân lại thích người biết múa, thế thì cũng là định mệnh phải có tam thê tứ thϊếp? Người đời luôn hướng tới cái tốt hơn, trên đời làm gì có nữ tử nào mười phân vẹn mười. Vậy nên, chỉ cần một nữ nhân có khuyết điểm, Nhược Nhan liền cho rằng họ đáng bị phu quân phụ bạc sao?”
Thính Cầm đứng một bên nghe đến đó, gật đầu liên tục.
Liễu Nhược Nhan mở to mắt, muốn phản bác nhưng lại chẳng biết phản bác từ đâu.
Vốn dĩ nàng ta chỉ có dung mạo thanh tú, được khoảng sáu phần nhan sắc, nhưng vì suốt ngày trưng ra vẻ tự mãn, nên chỉ còn được năm phần. Lúc này nàng ta muốn cãi mà không biết cãi sao cho trôi, mặt đã đỏ bừng, phẫn nộ mà không cam lòng, trông đến là buồn cười.
Vân Nguyệt Tỉ chưa định tha cho nàng ta, tiếp tục nói: “Nhược Nhan, chẳng lẽ ngươi là người mười phần vẹn mười? Ngươi vừa có dung mạo xinh đẹp, lại vừa có linh hồn thú vị? Nếu thật như thế, thì tướng công của ngươi trong tương lai chắc chắn cũng sẽ có tam thê tứ thϊếp. Khi đó, Nhược Nhan, ngươi nhất định đừng oán trách, vì lý do chỉ là ngươi chưa đủ hoàn mỹ.”
Vân Nguyệt Tỉ nhẹ nhàng trả lại nguyên văn những lời Liễu Nhược Nhan từng nói.
“Ngươi nói bậy!” Liễu Nhược Nhan đỏ mặt, vai cũng run lên vì tức.
Nàng ta sắp tức chết rồi! Đám nữ nhân cổ đại này sao lại kinh khủng như vậy! Lại dám nguyền rủa rằng phu quân nàng ta tương lai sẽ có tam thê tứ thϊếp, chẳng phải đang trù nàng ta sao?
Vân Nguyệt Tỉ hỏi tiếp: “Nhược Nhan thấy không đúng sao? Vậy lý lẽ của ngươi là gì?”
“Sao ta có thể giống mấy người... giống đám người phàm tục các ngươi được chứ!” Liễu Nhược Nhan suýt nữa buột miệng nói ra “đám cổ nhân ngu ngốc”, vội lè lưỡi rồi hếch cằm lên nói: “Bổn tiểu thư tuyệt đối sẽ không chia sẻ phu quân với ai. Ta chỉ cần một đời một kiếp một người, nếu hắn phản bội, hừ, kẻ vô tình thì ta bỏ. Ta tuyệt đối sẽ không như các ngươi, nhẫn nhịn chịu đựng.”
Vân Thời Thanh ánh mắt tràn ngập si mê nhìn Liễu Nhược Nhan, báu vật này... là của hắn.
Thế gian này có mấy nữ tử dám thốt ra lời thề "một đời một kiếp một người"? Chỉ có Nhược Nhan của hắn, nàng không bị tục lụy vấy bẩn.