Thế Giới 1 - Chương 36: Tiết Lộ Danh Tính

Là đạo diễn, Chu tỷ dù vì công hay tư cũng đều muốn dành thật nhiều thời lượng cho cặp "Chu Đào" đang phát đường lúc này.

Nhưng Lâm Ân Tĩnh uống nước xong liền rời khỏi bếp, vì phần tiếp theo sắp bắt đầu.

Lúc này, ánh đèn trong phòng khách đã được điều chỉnh, camera cũng vào vị trí, các khách mời lần lượt an tọa.

Cách sắp xếp chỗ ngồi khá thú vị, không phải dạng ghế sofa dài thẳng hàng mà là những chiếc sofa đơn ghép thành một vòng cung, có thể nối liền nhau tạo thành một vòng tròn.

Chính giữa là một chiếc bàn trà, trên đó đặt một chiếc iPad cỡ lớn đang từ từ xoay quanh đế, có thể hiển thị ảnh hoặc video cho mọi người cùng xem.

Đây là công cụ hỗ trợ quan trọng trong phần "Đêm chuyện trò khách mời".

Các khách mời có thể trình chiếu hình ảnh về công việc và cuộc sống hàng ngày của mình, để người khác đoán xem họ học ngành gì, đến từ trường nào và có sở thích gì.

Lâm Ân Tĩnh mơ hồ nhớ rằng nguyên chủ đã gửi một video trình diễn trong trường. Trong đó, cô gái nhỏ mặc bộ đồ tự thiết kế, sải bước trên sàn diễn trong lễ hội trường, trông cũng khá ngầu.

Nhưng so với hồ sơ của những người khác thì hơi lép vế.

"Xin mời mọi người ngồi đúng vị trí theo tên. Kết quả bốc thăm cũng đã có, người phát biểu đầu tiên là Văn Yến. Sau khi Văn Yến kết thúc, có thể chỉ định một vị khách mời bất kỳ tiếp tục." Nhân viên đeo khẩu trang tóm tắt quy tắc, "Đừng lo lắng, mỗi người đều có thời gian phát biểu đầy đủ."

"Nhưng mà..." Văn Yến lo lắng vò tay áo, cô không ngờ mình lại là người mở đầu. "Phải nói trong bao lâu ạ? Tôi... tôi không giỏi lắm đâu."

"Yên tâm." Kim Vũ vỗ vai cô. "Cô cứ kéo dài thời gian, để bọn tôi đoán. Nếu đoán mãi không ra, cô cho xem ảnh, rồi bọn tôi đoán tiếp. Cuối cùng, cô tiết lộ đáp án và chiếu VCR, thế là xong."

Phải nói rằng, Kim Vũ đúng là sinh viên xuất sắc của khoa tài chính Đại học Hồng Kông, tư duy logic rất mạnh, tóm tắt quy trình một cách chuẩn xác.

Lâm Ân Tĩnh để ý thấy vị trí của mình khá vi diệu.

Không biết có phải sở thích trêu chọc của tổ chương trình hay không mà cô lại bị sắp ngồi giữa Nguyên Kỳ và Chu Phỉ, còn đối diện chính là Triệu Tiêu Điền.

Người có học lực "làng nhàng" nhất lại bị kẹp giữa ba học bá đỉnh nhất, đúng là tạo ra sự đối lập rõ ràng.

Muốn tạo drama đây mà.

Nguyên chủ lúc trước còn chẳng có đãi ngộ này.

Sau khi tất cả ổn định chỗ ngồi, Lâm Ân Tĩnh cảm thấy bên trái mình lạnh toát.

Liếc qua một cái, tốt thôi, Nguyên Kỳ vẫn giữ dáng vẻ "tủ đông di động".

Còn bên phải, vừa quay sang đã chạm mắt với Chu Phỉ, người đang mỉm cười rạng rỡ như gió xuân, mang lại cảm giác ấm áp.

Một bên là mùa đông.

Một bên là mùa xuân.

Rồi cả đối diện nữa...

Chàng trai tóc xanh lục trông có vẻ mất kiên nhẫn, ánh mắt như núi lửa sắp phun trào, cứ nhìn chằm chằm về phía cô.

Ừm, đây là mùa hè nóng nực.

Nếu tính cả Cao Tung, chàng trai thanh tú với vẻ điềm đạm, ấm áp như mùa thu ngồi chếch bên kia.

Xem ra, bốn mùa đã đủ mặt.

Ghế sofa vòng cung, chín khách mời nam nữ trẻ tuổi ngồi quây quần.

Camera hướng về người phát biểu đầu tiên, Văn Yến, cô gái búi tóc củ hành, mặc áo len trắng, trông ngoan ngoãn như một chú thỏ.

"Ơ... Ờ... manh mối đầu tiên của tôi có liên quan đến trường học." Cô đặt tay lên đầu gối, lo lắng vò nhẹ. "Bọn tôi có một địa danh nổi tiếng, gọi là Nhất Tháp Hồ Đồ."

Kim Vũ khẽ ho, ánh mắt bất lực. "Gợi ý này lộ liễu quá rồi."

Những người khác hoặc cười nhẹ, hoặc im lặng, nhưng nhìn biểu cảm thì ai cũng đã đoán được.

Thường Bỉnh Văn đẩy gọng kính, mỉm cười nhìn Văn Yến. "Không cần phải nương tay với bọn tôi đâu, cô có thể giữ bí mật chặt hơn chút nữa."

"Ơ... vậy hả?" Văn Yến hơi ỉu xìu. "Tôi cứ tưởng vậy là khó lắm rồi."

"Khác gì tự khai danh tính đâu." Triệu Tiêu Điền chống tay lên thành ghế, nghiêng đầu, nhàn nhạt buông lời.

Lâm Ân Tĩnh thầm thở dài, đây rồi đây rồi, kẻ chuyên chọc ngoáy lại bắt đầu công kích không phân biệt đối tượng.

Bình luận livestream vốn đang rôm rả đoán trường của Văn Yến, nghe câu mỉa mai của Triệu Tiêu Điền liền bùng nổ:

"Cái miệng của nam khách mời số 1, đúng là chuyên cà khịa."

"Tiêu Điền, ngậm cái mỏ quạ đen của cậu lại đi, Đào Đào đối diện vẫn đang nhìn kìa!"

"Cỏ xanh nhỏ hôm nay tâm trạng không tốt à?"

"Sao Văn Yến bị chê mà vẫn vui thế nhỉ?"

Thực ra, Văn Yến chỉ thấy bất ngờ khi Triệu Tiêu Điền quan tâm đến trường mình mà thôi.

Cô chớp mắt, quyết định tăng độ khó theo gợi ý của mọi người:

"Thôi được, xem ra ai cũng biết tôi đến từ Đại học Yến Kinh rồi. Vậy thử đoán xem chuyên ngành của tôi là gì? Càng chính xác càng tốt nhé."

Lâm Ân Tĩnh có kịch bản trong tay, coi như hack game ở vòng này.

Đáng tiếc, cô chỉ muốn nằm yên mặc kệ đời, nên chẳng buồn nói gì, chỉ ngồi ngắm bộ móng tay hồng của mình.

Triệu Tiêu Điền vô tình bắt gặp cảnh cô cúi đầu, hai lọn tóc xoăn rủ bên má, trông hờ hững với thế sự, vừa xinh đẹp vừa đáng ghét.

Nhất là tối nay, Lâm Ân Tĩnh còn đổi kiểu tóc mới, bím tóc dài đan xen dải lụa xanh nhạt ôm lấy chiếc cổ tuyết trắng, lướt qua bờ vai, vòng qua l*иg ngực rồi buông xuống eo. Bên tai còn cài một chiếc kẹp hình bươm bướm xanh đậm, như đóa sen mới nở sau cơn mưa, tươi tắn nổi bật.

Bất giác, cậu không còn nghe thấy lời Văn Yến nữa.

"Không, không ai đoán được à?" Văn Yến vốn đặt kỳ vọng vào Triệu Tiêu Điền, nhưng thấy cậu đột nhiên im lặng, cô không khỏi ngượng ngùng.

Cao Tung bên cạnh nhanh chóng lên tiếng giải vây:

"Tôi đoán chuyên ngành của cậu liên quan đến y tế hoặc điều dưỡng."

"Ể?" Văn Yến mở to mắt. "Sao... sao anh biết?"

Lời này chẳng khác gì xác nhận anh ta đoán đúng.

Cao Tung ngước lên, gương mặt thanh tú ít được để ý lộ ra nụ cười dịu dàng, ánh mắt yên tĩnh mà ấm áp:

"Xem như ăn may thôi. Hôm trước cô học trong thư viện, tôi tình cờ thấy cô đang chuẩn bị luận văn tốt nghiệp."

"À, hóa ra là vậy!" Văn Yến không ngờ lại có sự trùng hợp này.

Thường Bỉnh Văn cũng nảy sinh tâm lý cạnh tranh, chủ động hỏi: "Vậy tức là cô học ngành y tại Đại học Yến Kinh?"