Trong lòng Lục Hạ xẹt qua một tia bực bội, nhưng vẫn bất đắc dĩ đi theo Lục Vi Trà lên lầu.
Lục Vi Trà thấy Lục Hạ thỏa hiệp, vui vẻ nhảy nhót: "Em biết chị sẽ không mặc kệ em mà!"
Lục Hạ: "Xì!"
Về đến phòng, Lục Vi Trà vào trong tắm, Lục Hạ ở bên ngoài vừa giúp cô ta tìm quần áo, vừa lơ đãng nói: "Vừa rồi cô nói gì với lớp trưởng của các cô?"
Lục Vi Trà từ trong phòng tắm thò ra một cái đầu đầy bọt: "Em bảo anh ấy đừng nói với mẹ em chuyện em cùng chị chuyển lớp, nếu không mẹ em nhất định sẽ mắng cả hai chúng ta!"
Lục Hạ cạn lời nói: "Sợ bị mắng, cô còn chuyển đến đây làm gì? Cô ở lại lớp thực nghiệm không phải tốt hơn sao?"
Lục Vi Trà không đồng ý nói: "Không được! Đương nhiên em phải cùng lớp với chị rồi! Nhỡ em không ở đó, người khác bắt nạt chị thì sao? Em phải bảo vệ chị!"
"Chỉ mình cô?" Lục Hạ trợn trắng mắt, nhìn Lục Vi Trà từ trên xuống dưới một lượt: "Người không có mấy lạng thịt, tay chân gầy như que củi, cô có thể làm gì?"
Lục Vi Trà rất không phục: "Hôm nay lúc người kia hắt nước vào người chị, em đã đứng ra, che chắn cho chị kín mít, một giọt nước cũng không rơi trên người chị! Em rất lợi hại!"
"Ha ha..." Lục Hạ không đưa ra ý kiến, nhếch khóe miệng.
Nhưng đối với người em gái quá mức dính người này, trong lòng vẫn có thêm một chút hảo cảm.
Đúng lúc này, điện thoại di động của Lục Vi Trà đột nhiên vang lên, nhìn hiển thị cuộc gọi đến chắc là Ngôn Mặc.
Lục Hạ nói: "Hình như là vị hôn phu của cô gọi đến!"
"A?" Lục Vi Trà nghe vậy ngẩn ra, lập tức phản đối: "Đừng nói bậy! Em làm gì có vị hôn phu!"
Lục Hạ liếc nhìn ghi chú của Lục Vi Trà, trêu chọc nói: "Nhưng ghi chú của cô là chồng tương lai..."
"Cái gì?" Lục Vi Trà hoàn toàn ngây ngốc: "Sao có thể? Sao em có thể viết ghi chú như vậy? Em không phải là nữ biếи ŧɦái..."
Nhưng rất nhanh cô ta liền phản ứng lại, ghi chú này e là do nguyên chủ viết.
Cô ta sau khi xuyên qua căn bản không gọi điện thoại với Ngôn Mặc, cho nên cũng không biết nguyên chủ đặt ghi chú cho Ngôn Mặc là gì.
Nhưng cô ta tưởng rằng nguyên chủ nhiều nhất đặt cho Ngôn Mặc cái gì đó như Ngôn Mặc ca ca, không ngờ ngoài mặt cô ta thanh thuần đáng yêu, nội tâm lại phóng khoáng như vậy, chồng tương lai đều xuất hiện rồi.
Cô ta lau nước và bọt trên mặt, từ trong phòng tắm thò một tay ra: "Đưa cho em!"
Lục Hạ thích thú nhìn cô ta: "Nhưng cô đang tắm, không làm ướt sao?"