Đem một cốc trà sữa bình thường mười mấy tệ thêm đến mấy chục tệ, sau đó đặc biệt nịnh nọt đưa đến trước mặt Lục Hạ.
"Chị! Uống trà sữa!"
Lục Hạ liếc nhìn cốc trà sữa thêm topping đến tràn cả miệng cốc, có chút cạn lời: "Thêm nhiều topping như vậy, cô trực tiếp gọi cho tôi một phần đồ ngọt không phải được rồi sao?"
Hơn nữa, phần lớn như vậy ăn không hết chứ?
Lục Vi Trà ôm mặt, đặc biệt chân thành nói: "Cửa hàng trà sữa này là em thích uống nhất, thêm topping đều đặc biệt ngon, chị lần đầu tiên đến, cho nên muốn để chị nếm thử, lần sau sẽ chỉ thêm loại chị thích là được rồi!"
Lục Hạ nhìn cô ta một cái, nhíu mày: "Tôi không thích uống trà sữa."
Sau đó cầm cốc trà sữa kia xoay người rời đi.
Lục Vi Trà biểu cảm cứng đờ, xong đời, nịnh nọt nhầm chỗ rồi.
Cũng đúng, đại boss cao quý lạnh lùng sao có thể thích trà sữa, thứ đồ ngọt ngấy này chứ?
Nhưng rất nhanh, Lục Vi Trà liền bị vả mặt.
Chỉ thấy Lục Hạ cắm ống hút vào trong cốc lắc lắc, khó khăn hút một ngụm.
Lục Vi Trà mặt già đỏ lên, hóa ra đại boss cô ấy ngoài miệng nói không thích, nhưng trong lòng thì có... (khẩu thị tâm phi)
Thẩm Nguyệt Nguyệt nhìn cốc trà sữa trên tay mình, lại nhìn cốc trà sữa của Lục Hạ, đột nhiên cảm thấy không thơm nữa, oa một tiếng khóc lên: "Oa! Trà Trà cậu không yêu tớ nữa rồi! Oa oa oa!"
Lục Vi Trà xấu hổ cười cười: "Chị cô ấy lần đầu tiên uống mà, lần sau tớ cũng mua cho cậu."
Đang nói chuyện, đột nhiên một nam sinh nhào về phía Lục Hạ, trên tay còn bưng một chậu nước.
"Lục Hạ, mày là đồ hại người, tự mình đi cửa sau vào Nhất Trung thì thôi, còn ép nữ thần của tao từ lớp thực nghiệm chuyển đến lớp 14, chết đi!"
Nói xong hắn đem chậu nước trên tay "ào" một cái hất về phía Lục Hạ.
Lục Vi Trà vừa thấy còn得了 (được - còn ra thể thống gì), không quan tâm Thẩm Nguyệt Nguyệt đang khóc lóc om sòm, vội vàng chạy tới chắn trước mặt Lục Hạ: "Chị cẩn thận!"
Chậu nước lạnh kia thế tới hung mãnh, xối thẳng vào mặt, dội Lục Vi Trà lạnh thấu tim, tim bay phấp phới.
"Nữ... nữ thần... cậu không sao chứ?"
Nam sinh kia thấy người bị hắt nước là Lục Vi Trà, nhất thời hoảng sợ: "Em... em không phải muốn hắt nước vào chị."
Lục Vi Trà lau nước trên mặt, hất sang một bên, cố gắng gượng cười: "Em biết."
Cô ta quay đầu, nhìn về phía Lục Hạ bên cạnh, quan tâm nói: "Chị, chị không sao chứ?"