Chương 41: Chó hoang số một liếʍ cẩu

Là ai? Dám quấy rầy thời gian riêng tư của cô ta và đại boss?

Nhưng, khi chạm phải đôi mắt ôn hòa đeo kính ở cửa lớp, sắc mặt Lục Vi Trà lập tức thay đổi, không thể không trưng ra nụ cười dịu dàng tiêu chuẩn: "Lê Dã bạn học? Sao cậu lại đến đây?"

Thấy Lục Vi Trà thay đổi sắc mặt trong nháy mắt, Lục Hạ đáy mắt xẹt qua một tia thích thú: "Ai vậy?"

Lục Vi Trà vội vàng nói: "Là bạn học lớp thực nghiệm, có lẽ tìm em có việc, em đi một chút."

Sau đó vội vàng đứng dậy, chắn Lục Hạ ở phía sau, đi đến bên cửa, tự nhiên dẫn Lê Dã đến bên hành lang, mỉm cười hỏi: "Lê Dã bạn học, cậu tìm tớ có việc gì không?"

Người trước mắt là lớp trưởng lớp thực nghiệm Lê Dã, nếu nói thành tích thi của Lục Vi Trà là vạn năm đệ nhất, thì thành tích của Lê Dã này chính là vạn năm đệ nhị.

Nhưng Lục Vi Trà biết, đó không phải là vì Lê Dã không bằng nguyên chủ, mà là vì Lê Dã là một con liếʍ cẩu tiêu chuẩn.

Hai người đều là với thành tích đứng đầu trường mình thi vào Nhất Trung, nhưng Lê Dã vừa gặp đã yêu Lục Vi Trà, sau khi Lục Vi Trà âm thầm bày tỏ mình áp lực học tập rất lớn, nếu không thi được hạng nhất, sẽ bị cha mẹ mắng, Lê Dã thương hoa tiếc ngọc liền không bao giờ thi được hạng nhất nữa.

Không chỉ không thi được hạng nhất, anh ta còn thường xuyên đem ghi chép của mình và tập đề tìm được chia sẻ cho Lục Vi Trà, mục đích chính là giúp Lục Vi Trà thi được hạng nhất.

Quả nhiên, nghe thấy Lục Vi Trà hỏi như vậy, Lê Dã lập tức đưa một cuốn sổ ghi chép và một cuốn tập đề trên tay cho Lục Vi Trà: "Lục Vi Trà bạn học, đây là ghi chép trên lớp hôm nay của thầy cô, còn có tập đề mà chú tớ chọn cho tớ, tớ cũng mang cho cậu một cuốn."

Lục Vi Trà nhìn thấy cuốn sổ ghi chép và tập đề đưa đến trước mắt, rất muốn nói tớ không cần, cậu cầm về đi.

Bởi vì Lê Dã này là fan cuồng não tàn số một của Lục Vi Trà trong nguyên tác, bảo vệ Lục Vi Trà một cách mù quáng, ác ý tràn đầy đối với Lục Hạ, người đã cướp đi hào quang nữ thần của Lục Vi Trà, đã làm rất nhiều chuyện bảo vệ Lục Vi Trà.

Nhưng cuối cùng anh ta càng bảo vệ, Lục Vi Trà lại càng bị vả mặt thê thảm.

Nghĩ đến Lê Dã nếu gặp Lục Hạ, Lục Vi Trà dùng lưỡi chống má, không hiểu sao cảm thấy mặt có chút đau.

Cô ta do dự một chút, quyết định không nhận sổ ghi chép và tập đề của Lê Dã.

"Lê Dã bạn học, tớ đang muốn nói với cậu chuyện này, sau này cậu đừng hao tâm tổn sức vì tớ nữa, nhiệm vụ học tập của chính cậu cũng rất nặng, hãy tập trung tinh thần vào việc học đi."

Lê Dã lại không hiểu ý của Lục Vi Trà, tiếp tục nói: "Không sao đâu! Chỉ là tiện tay thôi mà."