Nếu không phải nó còn giúp được việc nhà, bà ấy hận không thể tống đứa con gái này xuống nông thôn ngay lập tức.
May mà thằng con trai út của bà ấy hiếu thảo, cũng giúp bà ấy ngẩng mặt lên được.
Chứ nếu trông cậy vào đứa con gái này, e là bà ấy cả đời cũng chẳng ngẩng đầu lên nổi.
Vì thế, bình thường bà ấy đã đặc biệt không ưa đứa con gái này.
Bây giờ thấy Kim Hoa Hoa không để ý đến mình, lại không giúp Minh Nguyệt thu dọn đồ đạc, sự bất mãn của bà ấy càng tăng thêm một chút.
Kim Hoa Hoa không để tâm.
Biết cha mẹ là loại người như thế nào, không phải cô không đau lòng, nhưng đau lòng lâu quá rồi cũng quen.
Chuyện trong mơ chẳng qua chỉ khiến cô thêm phần buông bỏ mà thôi.
“Mẹ đang nói chuyện với con đấy, sao con bé này vẫn cứ không đáng yêu thế? Con xem chị Minh Nguyệt nhà con xem, hiểu chuyện đến nhường nào. Mẹ cũng chẳng biết mình tạo nghiệt gì nữa, mà lại sinh ra một đứa như con.” Thấy Kim Hoa Hoa vẫn không để ý đến mình, Dương Xuân Hoa càng tức giận hơn.
Kim Hoa Hoa đặt đồ vật trong tay xuống.
Đồ đạc của cô không nhiều, đã sắp xếp gần xong xuôi.
Còn lại trong phòng, về cơ bản đều là đồ của Kim Minh Nguyệt, cô không định đυ.ng vào.
“Nếu mẹ cảm thấy Kim Minh Nguyệt tốt như vậy, sau này cứ để cô ấy làm con gái mẹ luôn đi.” Kim Hoa Hoa nghiêm túc nói.
Cô thật lòng nghĩ như vậy.
Chuyện trong mơ đã cho cô biết, dù cô làm gì đi nữa cũng không thể sánh bằng Kim Minh Nguyệt trong lòng cha mẹ.
Đã thế thì cần gì phải cố gắng níu kéo làm chi.
Nhìn Kim Hoa Hoa đi thẳng ra khỏi nhà, ngoài sự tức giận, Dương Xuân Hoa còn cảm thấy hơi bồn chồn.
Hôm nay không biết đứa con thứ ba này bị làm sao, cứ cảm thấy có gì đó không đúng, khiến bà ấy hơi bất an.
“Mẹ Dương à, Hoa Hoa không muốn thì thôi ạ. Dù sao con bé cũng là con gái ruột của mẹ, còn con chỉ là đứa trẻ không có mẹ yêu thương.” Kim Minh Nguyệt bước tới, thấy đồ đạc của mình vẫn còn nguyên chỗ cũ trong phòng, ánh mắt lóe lên tia tức giận, nhưng miệng lại nói lời ủy khuất.
Dương Xuân Hoa nghe vậy, hoàn toàn quên bẵng cảm giác bất ổn trong lòng lúc nãy, vội vàng đảm bảo: “Con yên tâm, nó dám không muốn à? Lát nữa mẹ đưa tiền cho con ngay, con cứ cầm lấy hết đi.
Con bé đó không nghe lời, cũng chẳng dùng đến tiền đâu.
Con cứ cầm giữ cho tốt, đừng để mình thiệt thòi nhé.