Cậu ta và Hải Linh mập mờ cũng mới chỉ bắt đầu hai tháng nay.
Trước đó thường có mấy cô gái trẻ trong thôn tìm cậu ta, Lý Kiến Hoa đều nói đó là đến nhờ cậu ta giúp đỡ.
Bà bác Khương thì chồng chết sớm, tính cách bà ấy ngang tàng, nghe nói từng dùng dao gϊếŧ giặc Nhật, ít ai dám chọc vào bà ấy, là một trong số những người "máu mặt" nhất thôn.
Nhà bà ấy có hai người con trai, bà ấy thương nhất thằng út, tiếc là thằng út chỉ sinh cho bà ấy một đứa cháu gái, tên là Khương Tuyết, chính là cô gái bên dưới chỉ đang khoác tạm quần áo đó.
Còn về việc Lý Kiến Hoa và Khương Tuyết làm sao lại "dính" vào nhau thì chẳng ai biết.
Đội trưởng cũng không biết bị chuyện gì cản chân, đến hơi muộn.
Trước đó mọi người đều đang hóng chuyện, Đội trưởng vừa đến là chẳng ai dám làm loạn nữa, ai nấy đều tránh đường.
Rất nhanh một đôi nam nữ đã mặc chỉnh tề quần áo bước ra khỏi đám đông, đuổi hết những người hóng chuyện đi.
Đội trưởng mặt đen sì bước vào Nhà thanh niên xung phong.
Trong Nhà thanh niên xung phong, lúc này tất cả tri thức thanh niên đều đứng giữa sân, ai nấy nhìn nhau.
Khi thấy một trong hai người là Lý Kiến Hoa thì biết ngay sẽ có chuyện rồi.
Đội trưởng tên là Hứa Hướng Dương, ông ấy vốn luôn khá công tâm.
Bình thường tuy nghiêm túc nhưng sẽ không cố ý nhằm vào ai.
Bây giờ sắc mặt ông ấy đen như đáy nồi dùng mấy năm trong Nhà thanh niên xung phong.
Ông ấy đi lại trong sân mấy vòng.
Thấy bà bác Khương đã không nhịn được muốn nói, Đội trưởng mới mắng một câu tục, nhìn về phía đám tri thức thanh niên, cuối cùng ánh mắt vẫn dừng lại trên người Lý Kiến Hoa đang co rúm lại.
"Trí thức thanh niên tốt nghiệp cấp ba, trí thức thanh niên hưởng ứng lời kêu gọi của lãnh đạo về nông thôn hỗ trợ nông nghiệp."
"Lý Kiến Hoa, cậu tự nói xem cậu có xứng đáng với Đảng và nhân dân không? Có xứng đáng với danh hiệu trí thức thanh niên không hả?"
"Cậu đến Hứa Gia Đồn cũng hơn ba năm rồi, bình thường tôi dạy dỗ thế nào?"
"Có thể yêu đương, nhưng mọi cuộc yêu đương không nhằm mục đích kết hôn đều là làm chuyện lưu manh!"
"Cậu thì hay rồi, làm chuyện lưu manh ngay và luôn, có phải thấy trong thôn mấy năm nay không có chuyện gì để gây rối rồi phải không hả?"
"Cậu không biết xấu hổ thì cũng nên nghĩ cho người ta, con gái nhà người ta chứ hả?"
"Giữa thanh thiên bạch nhật, cậu ngoài chối cãi và né tránh ra thì còn biết làm gì nữa?"
"Làm đàn ông mà đến mức như cậu thì sao không nhục nhã mà chết quách đi cho rồi!"
Thấy Đội trưởng càng nói càng tức giận, mọi người không ai dám lên tiếng, ai cũng cẩn thận từng li từng tí chỉ sợ ngọn lửa này bén sang mình.
Khác với sự căng thẳng của họ, bà bác Khương gật đầu lia lịa.
"Đúng vậy, đúng vậy, Đội trưởng à, ông phải làm chủ cho Tiểu Tuyết nhà tôi."
"Con gái trong thôn mình không thể bị bắt nạt thế này được."
"Bà câm miệng! Tưởng tôi không nói thì bà không có lỗi hả?"
"Tôi đã nói bao nhiêu lần rồi, nhà nào có con gái thì phải trông nom con gái mình cẩn thận."
"Bà thì hay rồi, cả ngày lải nhải bà giỏi lắm, đến cháu gái mình hẹn hò với ai cũng không biết."
Đội trưởng lườm bà bác Khương một cái, rõ ràng đang nén giận.
Kim Hoa Hoa cũng thấy kỳ lạ, hẹn hò ở đâu mà chẳng được, cứ nhất định phải chạy ra cạnh Nhà thanh niên xung phong làm gì, còn bị người ta bắt tại trận, đúng là tìm chết mà.