Trên thực tế, lúc cô báo với gia đình là sắp kết hôn, họ chỉ hỏi nhà trai cho bao nhiêu tiền sính lễ.
Khi biết nhà trai là quân nhân, họ lại nói rằng em trai cần mua việc làm, và bắt cô phải hỏi nhà trai ba trăm tệ.
Cô không đưa cái gọi là "tiền sính lễ" về nhà, lập tức bị bố mẹ gửi liên tiếp mấy lá thư mắng chửi thậm tệ là bất hiếu, không có lương tâm, còn đồ cưới thì ngay cả bóng dáng cũng không thấy đâu.
Đáng tiếc là những lời cô nói ra hàng xóm láng giềng đều không tin.
Ngược lại, họ cho rằng cô đã học thói xấu ở dưới quê như lời Dương Xuân Hoa nói, không chỉ khắp nơi câu dẫn đàn ông, còn liên tục hỏi xin tiền từ bố mẹ.
Nói theo lời của một người hàng xóm lúc ấy, nếu những lời đó là bịa đặt, thì người làm mẹ như Dương Xuân Hoa sao có thể nói con gái ruột của mình thậm tệ như vậy?
Chắc chắn là do Kim Hoa Hoa không đoan chính, không tốt.
Chỉ với một câu nói "mẹ ruột chắc chắn sẽ không hãm hại con mình", mọi lời biện bạch của Kim Hoa Hoa trở nên vô cùng nhạt nhẽo và bất lực.
Cô chỉ có thể vội vàng bỏ đi, từ đó về sau không bao giờ còn muốn quay trở lại ngôi nhà này nữa.
Bây giờ, cô phải khiến mọi người hiểu rằng không phải người mẹ ruột nào cũng sẽ yêu thương, xót xa cho con gái mình, đặc biệt là với những người đàn bà "lấy chồng làm trời" như Dương Xuân Hoa.
Làm như vậy để tránh sau này còn có người lấy chuyện này ra làm cớ để đàm tiếu về cô.
Đồ đạc trong bọc hành lý nhìn thoáng qua là rõ mồn một, chỉ có lèo tèo vài thứ, ngay cả một chút lương khô cũng không có.
Ngay lập tức, ánh mắt của những người hàng xóm xung quanh liền thay đổi hẳn.
"Đây là tất cả đồ đạc của tôi đấy."
Cô nhìn thẳng vào Dương Xuân Hoa, lần đầu tiên nhìn trực diện người mẹ này, chợt phát hiện ra bà ấy cũng sẽ luống cuống, cũng sẽ không biết phải làm thế nào, hoàn toàn không mạnh mẽ như cô vẫn luôn nghĩ.
Trong lòng bỗng nhiên dâng lên cảm giác khó chịu, cô nén chặt nỗi chua xót tận đáy lòng, cất lời: "Mẹ ơi, bố thích các anh các chị thì rất bình thường, con hiểu.
Nhưng con là đứa con gái đầu tiên của mẹ cơ mà.
Mẹ vì muốn lấy lòng bố mà căm ghét con, nếu không phải mọi người đều nói với con rằng con là do mẹ sinh ra, con còn nghi ngờ mình là đứa trẻ nhặt về đấy chứ!"
Ánh mắt Dương Xuân Hoa có chút hoảng loạn.
Bà vốn đã quen đàn áp Kim Hoa Hoa, chưa từng nghĩ sẽ có một ngày con bé lại dám phản kháng mình.
Trong lúc bối rối không biết phải làm gì, bà ta càng thêm căm ghét đứa con gái khiến mình mất mặt này.
Bây giờ nghe những lời Kim Hoa Hoa nói, lời từ tận đáy lòng bà ta gần như bật thốt ra khỏi miệng: "Ta còn mong mày không phải con ruột của ta đấy!
Chính vì mày mà bố mày cũng suýt chút nữa ghét bỏ ta đấy!
Mày chính là con quỷ đòi nợ đến để phá hoại cuộc đời ta!"
Những lời như vậy Dương Xuân Hoa thường xuyên nói, đặc biệt là mỗi khi Kim Hoa Hoa không nghe lời.
Lần nào cũng vậy, chỉ cần nói ra những lời này, Kim Hoa Hoa sẽ lập tức im lặng và nghe lời.
Dương Xuân Hoa không hề cảm thấy lời mình nói là sai.
Bà ta nghĩ, nếu Kim Hoa Hoa biết cách làm người ta yêu thích, hai năm đó bà đâu phải sống chật vật như vậy.
Nếu không phải kịp thời sinh ra Kim Tiểu Đệ, e là bà đã bị chồng ruồng bỏ rồi.