Chương 1

“Minh Nguyệt con yên tâm, sau khi xuống nông thôn tất cả mọi việc cứ để Hoa Hoa làm hết, nó là em gái, đó là việc nó nên làm."

“Đúng vậy, nó không làm thì ai làm? Nếu không nghe lời thì cứ để bố đánh nó."

“Mẹ ơi, con cảm ơn mẹ."

Con biết dù mẹ là mẹ kế nhưng mẹ là người mẹ kế tốt bụng mà…”

Những giọng nói ngoài kia truyền vào tai Kim Hoa Hoa.

Nếu là trước đây, cô đã sớm làm ầm lên hoặc lén lút buồn bã một mình rồi, nhưng bây giờ… chẳng còn quan trọng nữa.

Bây giờ là năm 1973.

Bên ngoài, người đang nói chuyện là mẹ, chị và em trai của Kim Hoa Hoa.

Nhà họ Kim tổng cộng có bốn đứa con, Kim Hoa Hoa đứng thứ ba, trên cô có một anh trai, một chị gái, dưới cô còn có một em trai.

Mẹ của Kim Hoa Hoa là Dương Xuân Hoa và Kim Đại Thành tái hôn.

Năm đó, người vợ đầu của Kim Đại Thành sinh đứa con thứ hai chưa đầy tháng thì mất, một người đàn ông một mình nuôi hai đứa con, có thể tưởng tượng cuộc sống khó khăn đến mức nào.

Vì vậy, ông đã nhanh chóng tái hôn, chính là người vợ thứ hai hiện tại, Dương Xuân Hoa.

Dương Xuân Hoa là người từ dưới quê lên.

Có thể gả cho Kim Đại Thành có công việc ổn định, trong lòng bà vô cùng hài lòng về người chồng này.

Biết chồng thương hai đứa con của vợ trước, bà còn đối xử với hai đứa bé đó tốt hơn cả con mình.

Tính ra, Kim Hoa Hoa là đứa con thứ ba của Kim Đại Thành và là đứa con đầu lòng của Dương Xuân Hoa.

Theo lý mà nói, cô phải được cưng chiều trong nhà, nhưng tiếc thay lại không phải vậy.

Bố cô thương các anh chị trên, mẹ cô coi em trai út như châu báu, còn anh cả và chị kế thì đỡ hơn một chút.

Chỉ có mình Kim Hoa Hoa là ở nhà họ Kim lúc nào cũng không được bố thương mẹ yêu.

Trước đây, Kim Hoa Hoa không hiểu vì sao, còn cảm thấy tủi thân, buồn bã vì chuyện đó.

Nhưng sự tủi thân của một đứa trẻ con chẳng có ai để tâm, mọi người chỉ nghĩ cô đang lười biếng, đánh cho một trận là ngoan ngay.

Dần dần, ở nhà họ Kim, cô trở thành người không được ưa thích nhất.

Cho đến mấy ngày trước, cô bắt đầu mơ liên tục.

Ban đầu, cảnh trong mơ rất mờ nhạt, không liền mạch.

Nhưng từ ba ngày trước, giấc mơ của cô giống như những thước phim điện ảnh, cảnh trong mơ dù đã tỉnh dậy cô vẫn nhớ rất rõ ràng, và đương nhiên cô cũng biết vì sao người nhà không thích mình.