---
Thật ra Bạch Vũ không thích diễn kịch đến vậy, cũng chưa từng nghĩ đến việc làm diễn viên, nhưng ông ngoại luôn là người thương cô nhất. Ông ngoại đã không còn cơ hội làm diễn viên, mà ông lại rất hy vọng Bạch Vũ có thể làm diễn viên. Dần dà, Bạch Vũ liền coi tâm nguyện của ông là tâm nguyện của mình, dốc lòng theo đuổi nghiệp diễn. Cô chỉ hy vọng, một ngày nào đó, cô có thể cùng ông ngoại ngồi trước màn hình TV, rồi tự hào nói với ông: "Ông xem này, đây là con."
Thật ra tâm nguyện của cô rất đơn giản, chỉ vậy thôi.
Nhưng mọi chuyện lại khó khăn đến vậy.
Cho đến giờ, mỗi nhân vật cô đóng đều đáng ghét đến vậy, đến mức cô còn ngại nói với ông ngoại. Mặc dù mỗi lần ông ngoại xem xong đều nói: "Người xấu cũng là một nhân vật vô cùng quan trọng trong phim truyền hình. Không có người xấu thì làm sao có thể làm nổi bật người tốt? Không có người xấu thì bộ phim này làm sao có thể tiếp tục đây?"
Nhưng cô vẫn hy vọng có thể đóng một vai người tốt, cô mong mình sẽ có một bộ phim truyền hình mà mình là diễn viên chính.
Bạch Vũ hớt hải tới bệnh viện. Mẹ cô đã có mặt ở đó. Vừa đến nơi, cô thấy ông ngoại đang chìm vào giấc ngủ. Mẹ cô "suỵt" một tiếng, ra hiệu cho cô đừng làm phiền ông.
"Ông ngoại khó khăn lắm mới ngủ yên được như vậy, cứ để ông ngủ thêm một lát đi con."
Bạch Vũ gật đầu, ra ngoài mua cháo, lấy nước giúp ông, rồi ngồi một bên đọc sách điện tử. Ông ngoại ngủ không lâu, khoảng hai tiếng là tỉnh lại. Bạch Vũ cười tủm tỉm tiến lại gần, hỏi ông có muốn ăn cháo không.
Ông ngoại tinh thần không được tốt, không muốn ăn gì cả, nhưng thấy Bạch Vũ cười tươi, ông liền gật đầu, uống được một chút cháo. Sau đó ông nằm trên giường, Bạch Vũ nói, ông lắng nghe.
Người già thật ra đều như vậy: khi không gặp, lúc nào cũng nhớ nhung con khôn nguôi; nhưng khi thật sự nhìn thấy, lại chẳng nói nên lời. Cứ thế ngồi nghe con kể, dường như chỉ cần được ngồi bên cạnh, nghe con luyên thuyên đủ thứ, cũng đã là một niềm hạnh phúc lớn lao.
Bạch Vũ cũng đã quen thuộc với điều đó, nên cứ ngồi bên cạnh nói không ngừng, thỉnh thoảng dừng lại, nhìn ông ngoại, hỏi ý kiến ông, rồi trả lời câu được câu không những câu hỏi của ông, và dẫn dắt câu chuyện theo mạch của ông.
Hai người nói về nhân vật gần đây Bạch Vũ đóng, còn nói về sự lý giải và thấu hiểu của cô đối với nhân vật ấy.
“Tiểu Vũ đừng nản lòng. Vai phụ cũng là một mắt xích cực kỳ quan trọng trong cả bộ phim. Một bộ phim cần có vai chính, cũng cần có vai phụ; cần có người tốt, cũng cần có người xấu. Dù là người tốt hay người xấu, dù là vai chính hay vai phụ, tất cả đều không thể thiếu. Chỉ cần là một nhân vật, chúng ta đều phải nghiêm túc mà diễn.” Ông ngoại nói đoạn này rất chậm, chậm đến mức người bình thường cũng không có kiên nhẫn nghe hết, nhưng Bạch Vũ vẫn mỉm cười ngồi lắng nghe.
Thật ra những lời như vậy ông ngoại đã nói đi nói lại không biết bao nhiêu lần, nhiều đến nỗi Bạch Vũ đều biết những câu tiếp theo của ông sẽ là gì. Nhưng cô vẫn rất kiên nhẫn lắng nghe, luôn xem như đây là lần đầu tiên cô được nghe ông ngoại nói những lời ấy.
Mấy hôm nay tình trạng sức khỏe của ông ngoại vẫn luôn rất kém. Sau khi nói một tràng lời nói dài, ông liền mệt mỏi, nằm trên giường ngủ thϊếp đi. Bạch Vũ ở bên cạnh, thấy ông đã ngủ say, nụ cười tươi tắn trên mặt cô dần phai nhạt, cuối cùng đôi mắt cô ánh lên vẻ buồn bã, rồi chìm vào nỗi buồn sâu sắc.