Chương 25

Mình làm cái quái gì mà lại định pha trà cho Chung Tĩnh Dạ chứ! Cô ta khát chết thì liên quan gì đến mình? Đã nịnh bợ rồi còn nhiệt tình quá mức thế này! Trời ạ!

“…” Bạch Vũ đột nhiên vô cùng khinh bỉ bản thân.

“…” Bạch Vũ lại quay đầu nhìn Chung Tĩnh Dạ. Chung Tĩnh Dạ vẫn đang dán mắt vào màn hình, cốc của cô ấy đã hết nước, những người xung quanh cũng chẳng để ý gì.

Chung Tĩnh Dạ cầm cốc uống cạn ngụm cà phê cuối cùng, rồi tiếp tục dán mắt vào màn hình. Thôi kệ, dù sao cũng cùng đoàn phim, đâu thể cứ để cô ta khát đến chết được.

Bạch Vũ lấy ra lá trà, rồi rót nước!

“…” Trời đất ơi, sao lại khinh bỉ bản thân đến mức này chứ? Má ơi! Bạch Vũ vừa tự khinh bỉ bản thân, vừa bưng ly trà đến trước mặt Chung Tĩnh Dạ.

“?” Chung Tĩnh Dạ cảm thấy có gì đó, quay đầu nhìn Bạch Vũ.

“Mùa hè uống cà phê không thích hợp. Uống cà phê nhiều hại dạ dày. Uống trà đi, thanh nhiệt giải khát.” Bạch Vũ nói những lời này, nhìn Chung Tĩnh Dạ. Và khi đặt chén trà xuống trước mặt, cô đã tự khinh bỉ bản thân đến mức chỉ hận không thể dùng chính ly trà này đổ thẳng lên đầu mình.

Trời ơi, đây là Chung Tĩnh Dạ đó! Chung Tĩnh Dạ, em gái của Chung Hạo đó! Bạch Vũ à Bạch Vũ, cậu không nhớ cô ta đã “chơi” cậu thế nào sao? Nịnh bợ cũng phải có giới hạn chứ? Cô ta có thèm coi trọng cậu đâu, hả?

Tự khinh bỉ bản thân đến vậy, Bạch Vũ đặt ly trà xuống xong thì gần như chạy trối chết. Chung Tĩnh Dạ nhìn Bạch Vũ đang chạy trối chết, lại nhìn cốc trà của mình, khẽ nhíu mày.

Mang ly trà thôi mà cứ như vừa đi cạy két sắt vậy?

Có lẽ anh trai nói quả thật không sai, cô Bạch Vũ này thực ra không xấu như mọi người vẫn đồn? Cô cầm lấy ly trà trước mặt, hơi nhàn nhã nhấp một ngụm. Cô thật sự khát khô cả họng, thế nên cái nhấp môi nhàn nhã này cũng có vẻ hơi vội vàng.

Chỉ là cô quên mất thời tiết lúc này quá nóng, trà này không dễ nguội như vậy. Chung Tĩnh Dạ… bị bỏng rồi.

Bị bỏng suýt chút nữa phun trà ra ngoài, Chung Tĩnh Dạ lại hung hăng liếc nhìn Bạch Vũ một cái. Chắc chắn là cố ý! Trả thù! Sau đó Chung Tĩnh Dạ lại bắt đầu khinh bỉ chính mình vì vừa rồi còn nghĩ cô Bạch Vũ này không đáng ghét đến thế!

Và cứ thế, trong cái không khí vừa lúng túng vừa khó chịu đó, bộ phim truyền hình này cuối cùng cũng đóng máy!

Tối hôm đóng máy, tâm trạng mọi người đều rất tốt, cùng nhau đi ăn mừng, uống rượu tưng bừng. Lúc về, ai cũng hơi ngà ngà say. Bạch Vũ cũng uống chút rượu, nhưng cô uống không nhiều. Vì quan hệ trong đoàn không tốt, nên cũng không ai mời rượu cô, cô chỉ uống đúng chén nhỏ mà mình tự rót lúc đầu.

---

Bạch Vũ về sớm hơn một chút. Khi cô đi, mấy người còn đang làm ầm ĩ bên trong vẫn uống rất vui vẻ. Bởi vì hôm nay đóng máy, phần lớn bối cảnh đã được dọn dẹp. Hiện trường còn lưu lại một căn lều gỗ được dựng riêng để quay bộ phim này. Bạch Vũ nhìn căn lều, lòng tràn đầy ý nghĩ rằng cuối cùng mình cũng thoát khỏi biển khổ.

Trong lòng cô không thể nói rõ là cảm giác gì, không hẳn là vui vẻ. Dù sao thì mình cũng đã ở trong đoàn phim này một thời gian khá dài, cũng từng bị mắng, cũng từng trưởng thành, cũng chịu không ít khổ. Nhưng thu hoạch cũng rất nhiều: kỹ năng diễn xuất được nâng cao.