Chương 24

Những lời luyên thuyên chửi bới của Bạch Vũ lúc này chính là đoạn thoại của cô cho cảnh cãi nhau với nữ chính vào ngày mai.

Thực chất, cảnh này Chung Tĩnh Dạ cố ý sửa lại cho khó diễn hơn. Nếu không liều mình, cô ta căn bản không thể diễn tốt, mà dù có diễn tốt đi nữa, cũng chỉ khiến nhân vật này càng thêm đáng ghét mà thôi.

Chung Tĩnh Dạ nhìn thấy Bạch Vũ cuối cùng cũng tập luyện đủ rồi, cô liền quăng kịch bản xuống chân, ngồi phịch xuống đất, không ngừng quạt gió, thỉnh thoảng lại đập muỗi. Dáng vẻ này thực sự chật vật vô cùng, hoàn toàn không hề hợp với khuôn mặt xinh đẹp của Bạch Vũ.

Thế nhưng, Chung Tĩnh Dạ lại cảm thấy, Bạch Vũ trong bộ dạng này không còn đáng ghét như lúc trước nữa.

Có lẽ cô đã sai rồi. Ngoài khuôn mặt xinh đẹp ra, Bạch Vũ không phải là chẳng có gì khác. Ít nhất về mặt nỗ lực, cô không hề thua kém bất cứ ai. Chung Tĩnh Dạ rút lại lời mình từng nói trước đây. Cái bình hoa này, hóa ra cũng biết chịu khổ.

Ngày hôm sau, màn thể hiện của Bạch Vũ quả thực không làm Chung Tĩnh Dạ thất vọng.

Ngay cả một người khó tính như Chung Tĩnh Dạ cũng không thể tìm ra nhiều lỗi để bắt bẻ.

Đến cả người quay phim bên cạnh cũng cảm thấy có chút kỳ lạ. Chung Tĩnh Dạ nhấp cà phê, nhìn Bạch Vũ đang diễn trên màn hình mà không nói một lời.

Sau sự việc đêm hôm đó, Bạch Vũ đương nhiên cũng không còn đến tìm Chung Tĩnh Dạ nữa, cô chỉ ngồi riêng một góc xem kịch bản và luyện thoại.

Ánh mắt từng bám riết lấy Chung Tĩnh Dạ giờ đây lại dán chặt vào những hộp cơm kia, một cách thèm thuồng.

Bận rộn luôn khiến người ta cảm thấy thời gian trôi quá nhanh, thoắt cái đã lại một tháng trôi qua. Trong khoảng thời gian này, đoàn phim đã đổi địa điểm quay, và cả bộ phim cũng sắp sửa đóng máy.

Bạch Vũ từ màn tranh cãi ồn ào với một cái cây, rồi lại chuyển sang… cãi vã kịch liệt với một cái cây khác. Cứ thế tranh cãi ầm ĩ mãi, cuối cùng kịch bản cũng đến hồi kết thúc.

Hôm nay Bạch Vũ chỉ có hai cảnh quay, cảnh đầu đã diễn xong rồi. Còn một cảnh nữa, dự kiến ít nhất ba tiếng nữa mới bắt đầu. Lúc này không có việc gì làm, Bạch Vũ liền ngồi một bên ôn lại lời thoại.

Tiết trời oi ả làm người khó chịu, Bạch Vũ ôn được một lát thoại thì đã thấy khát khô cổ. Quanh đây cũng chẳng có quầy tạp hóa hay máy bán hàng tự động nào, thật không biết sống sao nổi trong cái thời tiết này!

Cũng may đoàn phim còn có nước nóng. Bạch Vũ cầm cốc giấy dùng một lần đi pha trà. Mùa hè uống trà xanh thực ra mới là thứ giải khát nhất, trà xanh có tính hàn nên uống vào mùa hè cực kỳ tốt để thanh nhiệt.

Trước khi Bạch Vũ ra ngoài, Ôn Nhan đã chuẩn bị sẵn lá trà cho cô, dặn cô uống lúc nghỉ ngơi để giải nhiệt.

Trà là Bích Loa Xuân, đặc sản Giang Nam. Bạch Vũ pha xong một ly, ngồi đó chậm rãi thưởng thức, vừa đọc kịch bản, vừa hóng gió, thật sự rất nhàn nhã. Uống hết một nửa ly trà, Bạch Vũ chợt liếc nhìn sang phía Chung Tĩnh Dạ.

Quả nhiên, cốc của cô ấy đã hết nước. Trời nóng như vậy mà vẫn cứ uống cà phê, quả thực là càng uống càng khát. Cái thời tiết này thì nên uống trà Trung Quốc chứ, rõ ràng là người Trung Quốc lại cứ nhất quyết phải ra vẻ "Tây hóa" làm gì không biết.

Vừa thở dài trong lòng, cô vừa đứng dậy, lại lấy thêm một cái cốc nữa. Định cho trà vào thì Bạch Vũ chợt khựng lại!