Chương 23

Không có giới hạn cho sự nỗ lực, chỉ có vượt qua giới hạn! Kỹ năng diễn xuất của Bạch Vũ trước đây không thể cải thiện đáng kể, chỉ là vì cô chưa đủ cố gắng mà thôi.

Ít nhất Chung Tĩnh Dạ đã rõ ràng nhận ra sự khác biệt của Bạch Vũ. Dù các cảnh quay của Bạch Vũ vẫn bị sắp xếp vào giờ ăn trưa, nhưng cô lại thể hiện khả năng sinh tồn mạnh mẽ đến kinh ngạc.

Mỗi lần hộp cơm còn chưa kịp đến phim trường, cô đã xông ra ngoài tranh giành suất ăn, chẳng màng hình tượng, tranh giành còn điên cuồng hơn cả mấy diễn viên quần chúng. Đoạt được rồi cô cũng không ăn ngay, đặt gọn sang một bên rồi vội đi trang điểm.

Khi bị mắng trong lúc quay phim, cô không hề lên tiếng phản bác, chỉ gật đầu rồi tiếp tục diễn. Nhưng sau mỗi lần bị mắng, cô lại diễn tốt hơn trước. Và ngày hôm sau, lại càng tốt hơn ngày trước.

Mối quan hệ của Bạch Vũ với mọi người vẫn không tốt. Mỗi lần diễn xong cảnh quay, cô lại ngồi riêng một góc để xem kịch bản.

Vai diễn của Bạch Vũ thực sự không được lòng khán giả, cơ bản là kiểu nhân vật vừa nhìn đã khiến người ta ghét cay ghét đắng. Bạch Vũ càng diễn tốt, càng khiến khán giả không thích. Đến mức về sau, ngay cả Chung Tĩnh Dạ cũng phải ghét vai diễn của Bạch Vũ đến ngứa răng. Điều này khiến Chung Tĩnh Dạ vô cùng kinh ngạc. Đã nhiều năm rồi, cô không hề bị nhân vật do diễn viên thủ vai lại có thể lay động cảm xúc của mình. Mà lần đầu tiên sau nhiều năm, lại là vì một người mà bản thân cô từ đầu đã không coi trọng, một người mà ngoài khuôn mặt xinh đẹp ra chẳng có gì khác, một người mà trước đây cô từng chê diễn dở tệ. Vậy mà chỉ trong vỏn vẹn nửa tháng, cô ta đã có thể khiến cô thay đổi cảm xúc. Chung Tĩnh Dạ thực sự có chút không hiểu.

Cho đến một buổi tối nọ, sau khi quay xong cảnh đêm cuối cùng, mọi người đều đã về hết. Khi Chung Tĩnh Dạ quay lại, cô nghe thấy tiếng phụ nữ cãi vã. Âm thanh đó nghe cứ như những bà cô chua ngoa đang chí chóe vậy. Nghĩ rằng có chuyện nghiêm trọng xảy ra, Chung Tĩnh Dạ vội vàng quay người đi về phía nơi phát ra âm thanh.

Đó là một khoảng đất trống tương đối rộng. Khi đến nơi, lòng Chung Tĩnh Dạ vẫn thấp thỏm lo lắng, không biết là ai đang cãi nhau, cũng không biết có chuyện gì xảy ra.

Ở một nơi hẻo lánh như vậy, chẳng lẽ là cướp bóc? Nhưng nghĩ lại thì cả khu này đều đã được đoàn phim bao lại rồi, ai lại đi cướp bóc ngay trong phim trường chứ? Cô liền yên tâm hơn, bước tới.

Ở khoảng đất trống đó, Bạch Vũ mặc một chiếc áo phông trắng đơn giản, một tay cầm kịch bản, hướng về phía một cái cây, vừa hét vừa la điên cuồng, đôi khi còn tay đấm chân đá.

Mắng xong một lượt, cô lại đứng sang một bên và hô: “Không đúng! Không phải thế này!” Rồi lại cầm kịch bản lên đọc, sau đó tiếp tục hét lớn vào cái cây đó.

Thời tiết rất nóng, xung quanh toàn là muỗi. Bạch Vũ một tay đập muỗi trên đùi, một bên mồ hôi túa ra như tắm, vừa chửi bới.

Cảnh tượng đó căn bản không giống như đang luyện thoại, mà giống hệt như đang cãi nhau với cái cây cổ thụ kia, cứ như thể cái cây đó đã gϊếŧ cả nhà cô vậy, chẳng còn chút hình tượng nào.

Chung Tĩnh Dạ vội vàng xua đi đám muỗi xung quanh, kiên nhẫn quan sát. Cô nhìn Bạch Vũ khoa tay múa chân, tóc tai bết mồ hôi, rối bù như người điên.